Liên hệĐăng ký tập

Chương 3 | Hợp nhất tinh thần và thể xác với Vũ Trụ

Bốn đại nguyên lý để đạt tới trạng thái hòa hợp giữa tinh thần và thể xác

Trong chương này, tôi sẽ nói về “trạng thái hợp nhất của tinh thần và thể xác” (tiếng Nhật là Shin-shin Toitsu).

Tinh thần và thể xác tuy khác nhau, nhưng chúng vốn là một. Vì vậy, việc sử dụng đồng thời cả thể xác lẫn tinh thần là một việc rất tự nhiên. Tuy nhiên, việc kết hợp hai thứ vốn khác nhau là một việc không hề dễ dàng. Như tôi đã mô tả trong chương trước, hầu hết mọi người sử dụng tinh thần và thể xác một cách riêng biệt. Do đó, luyện tập việc sử dụng tinh thần và thể xác một cách hoà hợp là rất cần thiết.

Ở đây tôi không muốn nói đến việc luyện tập một cách máy móc, mà tôi đang muốn đề cập đến vấn đề hợp nhất bản thân chúng ta với Vũ Trụ.

Khi chúng ta làm điều gì đó trái với những nguyên lý của Vũ Trụ, chúng ta sẽ gặp rắc rối, cuộc sống của chúng ta hay những điều xung quanh chúng ta sẽ rối loạn. Tinh thần và thể xác của chúng ta vốn là một thể thống nhất. Vì vậy, việc sử dụng chúng để thực hành những nguyên lý của Vũ Trụ là rất cần thiết.

Hoà hợp giữa tinh thần và thể xác có nghĩa là đưa các trạng thái tâm lý nương theo những nguyên lý của Vũ Trụ và sống với những nguyên lý đó.

Tôi biên soạn ra “Bốn đại nguyên tắc để hòa hợp tinh thần và thể xác” để bất kỳ ai cũng có thể thực hành được sự hợp nhất của tinh thần và thể xác.

Bốn đại nguyên tắc là một biện pháp hữu hiệu để luyện tập sự hòa hợp với Vũ Trụ. Luyện tập bốn nguyên tắc này không phải là mục đích tối hậu của chúng ta, mà việc đó chỉ là một con đường đưa ta đến với trạng thái hòa hợp cùng Vũ Trụ.

Bốn đại nguyên tắc để đạt được trạng thái hòa hợp giữa tinh thần và thể xác:

1. Giữ nhất-điểm
2. Thư giãn toàn thân
3. Cảm giác sức nặng ở bên dưới
4. Khuyếch trương Khí.

Bốn đại nguyên tắc này giống như bốn con đường khác nhau để có thể leo lên đỉnh của một ngọn núi. Con đường nào cũng có thể dẫn lên đến đỉnh núi, vì vậy chỉ cần thực hành một trong bốn nguyên tắc thì bất kỳ ai cũng có thể trải nghiệm cảm giác hoà hợp giữa tinh thần và thể xác. Bạn không cần phải cố gắng thực hành hai hay ba nguyên tắc cùng một lúc.

Hãy để tôi giải thích từng nguyên tắc.

Hợp nhất với Vũ Trụ

Cô đọng tinh thần tại nhất-điểm ở vùng bụng dưới

Mọi người đều hiểu rằng, giữ cho tinh thần tĩnh tại là chuyện cần thiết. Nhưng, chúng ta nên đặt tinh thần của mình ở đâu?

Đó chính là “nhất-điểm” ở vùng bụng dưới mà tôi sẽ miêu tả dưới đây. Từ xa xưa, người phương Đông đã nhấn mạnh về tầm quan trọng của vùng bụng dưới (tiếng Nhật là Seika-tanden), đó là nơi khởi nguồn của sinh lực.

Nhiều người có xu hướng nhầm lẫn rằng chỉ cần tập trung căng cứng vùng bụng dưới sẽ làm cho vùng bụng dưới trở nên mạnh mẽ hơn.

Vùng bụng dưới rất quan trọng, tuy nhiên, vùng bụng dưới không phải là nơi để dồn sức mạnh vật lý của cơ thể. Nó là nơi để đưa tinh thần tĩnh tại trở về.

Nếu đơn thuần bạn chỉ căng cứng vùng bụng dưới của bạn, rất có thể sẽ kéo theo việc bạn căng cứng vùng ngực. Và nếu bạn tiếp tục làm việc này trong một thời gian dài, bạn sẽ bị đau dạ dày hay có thể bị tăng huyết áp.

Bạn đừng quên rằng, tinh thần có thể dẫn dắt thể xác.

Vùng bụng dưới là một khoảng rộng, cho nên việc chúng ta bị căng cứng khi tập trung chú ý vào nó là một chuyện dễ hiểu.

Vì lý do này, tôi đã chọn một điểm ở vùng bụng dưới, nơi mà chúng ta không thể đặt sức mạnh vật lý được nữa và nó là một điểm nhỏ vô cùng tận. Tôi gọi nó là “nhất-điểm” (tiếng Nhật là seika-no-itten).

Những người mới tập đều nhầm tưởng vị trí của nhất-điểm cao hơn thực tế. Nhất-điểm nằm ở vị trí thấp hơn bạn tưởng rất nhiều, nó nằm ở vùng xương chậu.

Vị trí của nó cách rốn chừng vài inch.

Bằng cách giữ tinh thần mình tĩnh lặng tại nhất-điểm, bạn có thể khiến cho vùng bụng dưới của mình trở nên mạnh mẽ mà không hề bị căng cứng. Chúng tôi gọi quá trình này là “hợp nhất tinh thần”.

Và khi đó, chúng ta sẽ có được sự cân bằng.

Ý nghĩa của nhất-điểm ở vùng bụng dưới.

Chúng ta hãy suy nghĩ sâu hơn về nhất-điểm tại vùng bụng dưới.

Vũ Trụ là một vòng tròn vô tận, hoặc cũng có thể coi Vũ Trụ là một khối cầu có bán kính vô biên. Vì thế tôi có thể nói rằng tôi chính là trung tâm của Vũ Trụ. Ngay cả khi tôi bước thêm một bước về bên trái, bạn cũng không thể nói rằng Vũ Trụ bên trái tôi bị ngắn đi một bước chân. Vũ Trụ vẫn là vô hạn.

Nhưng sẽ là sai nếu tôi nói rằng chỉ có tôi mới là trung tâm Vũ Trụ.

Bất kỳ ai cũng đều là trung tâm của Vũ Trụ.

Một vòng tròn có giới hạn chỉ có một tâm điểm duy nhất, nhưng một vòng tròn vô hạn thì có vô số tâm điểm.

Đức Phật đã từng dạy: “Tenjo tenga yuiga dokuson”, nghĩa là “Khắp cùng trời cuối đất, tôi là Chúa tể của chính mình. Tôi thuộc về chính tôi chứ không phải ai khác.”

Đức Phật cũng nói: “Banbutsu ni busho ari,” nghĩa là “Tất cả tạo vật trong Vũ Trụ đều có khả năng giác ngộ thành Phật”.

Nhưng tới các thời đại sau đó, những nhà tu hành đã hiểu sai điều này, cho rằng “Chỉ có Đức Phật mới là bậc tôn quý”.

Vũ Trụ cô đọng lại trở thành bản thân ta. Cô đọng sâu thêm nữa, nó chính là nhất-điểm nơi bụng dưới của ta.

Nhất-điểm không thực sự là một điểm hữu hình, mà là một điểm được hình thành khi bạn cứ cô đọng tâm trí mình nhỏ dần nhỏ dần tới vô cùng. Cho tới khi điểm đó chạm đến ngưỡng quá nhỏ để có thể hình dung, hãy cứ tập trung vào điểm đó trong tâm trí bạn, và cứ tiếp tục như thế.

Sự chuyển động của việc cô đọng vô hạn này mang đến sự tĩnh tại. Đây chính xác là ý nghĩa của nhất-điểm nơi bụng dưới.

Khi nhất điểm quá nhỏ để có thể cảm nhận được, và bạn ngừng tập trung, nó sẽ trở thành sự tĩnh tại “chết” chứ không còn là sự tĩnh tại “sống” nữa.

Sự tĩnh tại “sống” là trạng thái vững vàng chứa đựng những chuyển động vô hạn, còn sự tĩnh tại “chết” là sức mạnh mất đi sự chuyển động.

Chúng thoạt nghe có vẻ giống nhau nhưng lại khác nhau về cơ bản.

Trên thế giới này, không có gì ngưng nghỉ. Ngay cả tinh thần cũng vậy.

Sự tĩnh tại “chết” không tuân theo các nguyên lý của Vũ Trụ.

Chiếc bình thần

Có một câu chuyện cổ kể về chiếc bình thần.

Một nhà buôn nọ đi bán một chiếc bình cũ. Mọi người phàn nàn rằng chiếc bình quá đắt tiền. Nhà buôn nói rằng, “Không hề đắt đâu, nó là một chiếc bình thần.”

“Thế nó có phép thuật gì?” Mọi người hỏi.

Nhà buôn đáp, “Quý vị cứ thả vào bình bất cứ thứ gì tùy thích”

Người ta bèn quẳng vào chiếc bình bất cứ thứ gì họ có, và tất cả đều biến mất. Đó thực sự là một chiếc bình thần. Một chiếc bình như thế ắt hẳn là rất hữu ích.

Tất cả chúng ta đều có một chiếc bình thần kì như thế ở nhất-điểm nơi vùng bụng dưới. Đó là một điểm nhỏ vô tận, có thể thu nhận bất cứ thứ gì.

Ví dụ, nếu ai đó tung tin đồn thất thiệt về bạn, bạn có thể tự hạ hỏa bằng cách nói điều này với trí óc mình. Bằng cách đưa điều đó về nhất-điểm của mình, bạn không cần phiền muộn nữa. Kiềm chế nó lại chỉ khiến cho cơn giận bùng lên sau đó. Điều này cũng không tốt cho sức khỏe của bạn.

Cứ đưa tất cả mọi thứ về nhất-điểm của mình, và luôn mỉm cười.

Nếu bạn sống theo cách đó, ngay cả khi bạn bị sét đánh sát bên tai, bạn vẫn không bị giật mình bởi âm thanh hay ánh chớp của tia sét. Chúng sẽ lập tức bị hút vào nhất điểm và biến mất. Nếu làm được như vậy, bạn có thể thưởng thức trà thơm ngay cả khi có sét đánh kề bên. Bạn sẽ không bị giật mình nữa.

Khi một người giữ vững nhất-điểm của mình trong cuộc sống hàng ngày, người đó có thể vĩnh viễn giữ được sự thư thái trong tâm trí và cơ thể. Người đó cũng sẽ phát triển được một tinh thần vững vàng bất động ngay cả khi thế giới xung quanh sụp đổ; và một tinh thần mênh mông như đại dương có thể nhấn chìm vạn vật mà vẫn giữ được trạng thái thanh tịnh của mình.

Mọi người trên thế giới thường tin rằng thư giãn đồng nghĩa với việc mất đi sức mạnh. Đó là lý do họ không thể thư thái trong những trường hợp khẩn cấp. Thay vào đó, cơ thể của họ trở nên căng thẳng.

Bạn sẽ nhận ra được tầm quan trọng của việc thư giãn trong lúc nguy cấp khi bạn thấy rằng thư giãn chính là điều tự nhiên nhất và là trạng thái ổn định nhất.

Hầu như các bệnh dịch hiện đại đều bắt nguồn từ các vấn đề thần kinh. Sự căng thẳng, bực dọc, giận dữ và tuyệt vọng khiến cho các mao mạch co lại, làm xáo trộn sự sống, gây nên vô vàn bệnh tật.

Luôn giữ nhất-điểm nơi bụng dưới.

Một vài người có thể sẽ thắc mắc, “Nếu lúc nào cũng nghĩ về nhất-điểm nơi bụng dưới, ta sẽ không làm được việc gì khác.” Tôi sẽ giải đáp thắc mắc này.

Thoáng nghe thì điều này có vẻ hợp lý. Tuy nhiên, luôn giữ nhất-điểm nơi bụng dưới không có nghĩa là luôn nghĩ về nhất-điểm.

Nhất-điểm ở vùng bụng dưới không phải là một điểm hữu hình mà là một điểm được cô đọng tới vô tận. Ngay cả khi nhất-điểm của bạn trở nên quá nhỏ để cảm nhận khi bạn tập trung, thì hãy cứ tiếp tục.

Một khi bạn an tĩnh tâm trí tại vùng bụng dưới, bạn có thể giữ nhất-điểm mà không cần nghĩ về nó khi bạn đã quen với trạng thái tự nhiên.

An tĩnh tinh thần bạn tại nhất-điểm ở vùng bụng dưới; tinh thần và thể xác của bạn sẽ hợp nhất với Vũ Trụ một cách tự nhiên. Việc kiểm tra xem tinh thần của bạn đã an tĩnh tại nhất-điểm ở vùng bụng dưới chưa trước khi làm bất cứ điều gì là rất quan trọng. Hãy cùng nhau rèn luyện giữ nhất-điểm trong các hoạt động trong cuộc sống hàng ngày như khi ta đứng, ngồi và đi lại.

Tôi nhấn mạnh điều này bởi nó thực sự quan trọng: Giữ nhất-điểm không có nghĩa là lúc nào cũng cố nghĩ về vùng bụng dưới của bạn. Nếu bạn không ngừng nghĩ về vùng bụng dưới của mình, bạn sẽ chẳng thể hoàn thành tốt các công việc thường nhật khác.

Khi giữ nhất-điểm, ta sẽ cảm thấy thư thái. Một khi bạn hiểu được cảm giác này, bạn có thể áp dụng nó trong các hoạt động hàng ngày của mình.

Có nghĩa là ta sẽ thực hiện mọi việc ở trạng thái tự nhiên nhất.

Đôi khi tâm trí bạn sẽ bị quấy rầy. Nếu bạn cảm thấy tâm trí bị quấy rầy, bạn có thể lại thực hành nguyên lý “Giữ nhất-điểm”.

Khi bạn tức giận hoặc phấn khích, bạn đánh mất nhất-điểm nơi bụng dưới của mình. Khi bạn bị mệt mỏi hay vai bạn bị căng cứng, bạn đánh mất nhất-điểm của mình trong rất nhiều trường hợp. Khi đó, bạn có thể điều chỉnh lại bản thân và lại quay về giữ nhất-điểm.

Ban đầu, chúng ta có thể có xu hướng dễ dàng đánh mất nhất-điểm và quên mất nó. Tuy nhiên, bằng cách lặp đi lặp lại việc thực hành nguyên lý giữ nhất-điểm, bạn có thể giữ nhất-điểm trong thời gian dài hơn. Khi nào bạn đánh mất nhất-điểm, bạn sẽ lập tức nhận ra điều đó.

Khi bạn đối mặt với các nhiệm vụ quan trọng, bạn sẽ không còn thấy lo lắng nếu bạn giữ được nhất-điểm.

Thả lỏng toàn thân là trạng thái mạnh nhất

Như một cây cung phải buông dây thì mới bắn được, nên con người cũng không thể lúc nào cũng giữ trạng thái gồng cứng. Việc thả lỏng vô cùng quan trọng trong cuộc sống.

Dù vậy, trẻ con trước khi bước vào một bài kiểm tra thường không thể trả lời được những câu hỏi mà đáng ra chúng có thể trả lời trong tình huống bình thường. Các vận động viên trước thềm các cuộc thi lớn đôi khi bị căng thẳng và không thể thực tốt phần thi của mình. Tại sao con người cảm thấy không thể thả lỏng khi những sự kiện quan trọng diễn ra?

Trước tiên, quan niệm này xuất phát từ lầm tưởng rằng khi một người thả lỏng, anh ta sẽ bị yếu đi. Thực tế nếu bạn thả lỏng đúng cách, bạn sẽ rất mạnh, bạn sẽ thấy từ những ví dụ mà tôi sẽ đề cập đến sau đây.

Chúng ta hãy thả lỏng vào những thời điểm thử thách quan trọng bởi vì sự thả lỏng giúp chúng ta mạnh mẽ hơn.

Một số người không biết cách nào để thả lỏng và cảm thấy họ không thể làm được như vậy.

Thả lỏng nghĩa là thoải mái và để mọi thứ về đúng trạng thái tự nhiên vốn có. Chúng ta có thể thả lỏng nếu chúng ta đưa mọi thứ ổn định tại đúng vị trí của nó.

Vị trí đúng để đặt sức nặng của phần thân trên chính là nhất-điểm ở phần bụng dưới. Đầu tiên, hãy tìm nhất-điểm, nơi có thể đặt sức nặng bên trên một cách tự nhiên ổn định. Đặt sức nặng ở đó, rồi thả lỏng phần thân trên. Sức nặng toàn bộ phần còn lại của cơ thể sẽ ổn định tại đúng vị trí, khi đó cơ thể sẽ ở trạng thái thả lỏng hoàn toàn.

Nếu một người không biết đâu là ngôi nhà mà anh ta phải quay về, thì kể cả khi bạn bảo anh ta đi về đi, anh ta cũng không thể làm việc đó. Nếu bạn không biết nơi để tập trung sức mạnh của mình, thì nếu chúng tôi bảo bạn thả lỏng, bạn cũng không thế làm được.

Khi bạn cố thả lỏng, và bạn không biết được nơi để tập trung sức mạnh, một vài bộ phận trên cơ thể vẫn sẽ căng cứng. Nếu bạn cố thả lỏng vai, phần cơ bụng sẽ căng cứng. Nếu bạn cố thả lỏng phần bụng, phần chân
sẽ căng cứng. Theo cách này, một số phần cơ thể bạn sẽ luôn ở trạng thái gồng cứng và không thể hoàn toàn thả lỏng.

Tinh thần dẫn dắt cơ thể. Theo đó thì nguồn gốc sự gồng cứng chính là do tinh thần của bạn. Giữ nhất-điểm cũng giống như thả lỏng toàn thân vậy.

Tĩnh tại là trạng thái tự nhiên vốn có

Theo lẽ tự nhiên, sức nặng của mọi vật sẽ tập trung ở điểm thấp nhất. Cơ thể con người cũng như vậy. Nếu bạn thả lỏng hoàn toàn, sức nặng của tất cả các bộ phận sẽ tự tập trung ở điểm thấp nhất.

Tĩnh tại là trạng thái mà sức nặng của chủ thể được đặt ở bên dưới một cách tự nhiên. Vậy, nếu một người hoàn toàn thả lỏng, anh ta sẽ luôn tĩnh tại. Đây là nguyên lý thứ ba trong bốn đại nguyên lý của Ki.

Nếu bạn thả lỏng và giữ sức nặng cơ thể ở phần thấp nhất, tự nhiên tinh thần bạn sẽ tĩnh tại.

Khi bạn còn sống, não bộ sẽ luôn hoạt động. Bạn không thể gạt bỏ những cơn sóng của tâm trí gợn lên trong đầu. Giữ đầu óc trống rỗng gần như là điều bất khả thi.

Chúng ta có thể làm an tĩnh các đợt sóng của tâm trí bằng cách quán tưởng mọi sự được chia nửa, chia nửa, chia nửa đến vô tận.

Cơ thể người cũng như vậy, nếu toàn bộ cơ thể được thả lỏng, sự tĩnh tại sẽ đến một cách tự nhiên.

Bạn không thể lúc nào cũng tĩnh tại khi tinh thần bạn cố gắng bắt mình phải an tĩnh. Rất khó để an tĩnh nếu không hiểu được trạng thái để sức nặng phía bên dươi như tôi đã giải thích ở phần trên.

Thậm chí nếu bạn cầu xin Thượng Đế rằng : “Xin hãy làm cho tinh thần con được tĩnh tại”, bạn cũng sẽ không thể tĩnh tại cho đến khi sức nặng của cơ thể được tĩnh tại ở bên dưới.

Như tôi đã giải thích ở chương liên quan đến tư thế đứng đúng, khi bạn luyện tập chính xác tư thế đứng đúng, bạn kiễng gót lên và đứng trên đầu ngón chân, sau đó đặt gót chạm đất một cách nhẹ nhàng. Lúc thực
hành tư thế đúng khi ngồi quỳ Seiza, đầu tiên bạn giữ cơ thể ở tư thế quỳ thẳng lưng, sau đó ngồi xuống thật nhẹ nhàng. Nếu bạn thả lỏng vai và cánh tay, sức nặng phần trên cơ thể sẽ tự nhiên an tĩnh tại nhất-điểm ở phần bụng dưới.

Đây là trạng thái thả lỏng toàn thân, đồng thời cũng là trạng thái giữ cảm giác sức nặng ở bên dưới.

Ở trạng thái này, nên có một người nào đó kiểm tra cho bạn bằng cách nhấc chân hoặc cánh tay của bạn lên, khi đó bạn có thể cảm nhận được tư thế chính xác. Nếu tư thế của bạn ổn định, bạn sẽ cảm nhận được trạng thái tĩnh tại “sống”, chứ không phải trạng thái tĩnh tại “chết”.

Nếu bạn thực hành trong cuộc sống hàng ngày của mình, cơ thể bạn sẽ tự động có được trạng thái tĩnh tại mà không cần liên tục nghĩ về nó.

Sau một thời gian tập luyện, bạn chỉ cần nói “Nhất-điểm” là bạn có thể tĩnh tại bất cứ lúc nào.

Khuếch trương Ki

Tôi đã vừa giải thích cách làm thế nào để đạt tới trạng thái hợp nhất giữa tinh thần và thể xác.

Giữ nhất-điểm, thả lỏng toàn thân và giữ sức nặng bên dưới. Tất cả ba nguyên lý đều mang đến kết quả giống nhau.

Nếu bạn hiểu được điều đó, thì hãy đến với nguyên lý cuối cùng, đó là “Khuếch trương Ki”.

Sự sống của chúng ta là một phần trong toàn thể Ki của Vũ Trụ.

Như tôi đã giải thích trước đó, khi chúng ta giữ một vốc nước biển trong tay, chúng ta nói “nước này là của tôi”, hay có thể nói rằng, chúng ta đang bao bọc một phần Ki của Vũ Trụ để tạo thành cơ thể của mình.

Khi Ki trong cơ thể ta được trao đổi với Ki của Vũ Trụ, chúng ta đang sống.

Khi khuếch trương Ki ra bên ngoài, Ki mới sẽ tuôn vào cơ thể và sự trao đổi Ki được cải thiện. Đây là trạng thái tự nhiên của cơ thể, khi chúng ta còn sống, Ki vẫn còn được khuếch trương.

Vậy, làm thế nào để khuếch trương Ki?

Khuếch trương Ki là trạng thái mà Ki của bạn được luân chuyển với Ki của Vũ Trụ. Để làm được điều này, việc quan trọng là duy trì tinh thần ở trạng thái tích cực. Đừng cố gắng chăm chăm thu nhận Ki của người khác, mà hãy hướng Ki của mình đến với mọi người. Trước khi nghĩ người khác có thể làm gì cho bạn, hãy nghĩ, bạn có thể làm gì cho người khác.

Ki luân chuyển tới bạn bằng cách khuếch trương Ki.

Với nguyên lý rất đơn giản này, hầu hết mọi người đều hiểu được khái niệm, nhưng hầu như lại không thực hành nó. Để khuếch trương Ki, đầu tiên, bạn phải ý thức “Ki đang khuếch trương”. Sau đó bạn thực hiện mọi việc với cảm giác này.

Và như tôi đề cập trước đó, nếu bạn giữ nhất-điểm ở bụng dưới, Ki của bạn tự nhiên được khuếch trương. Ngược lại, nếu bạn mất nhất-điểm, bạn sẽ mất khả năng khuếch trương Ki.

Nếu cơ thể bạn bị gồng cứng, việc trao đổi Ki của bạn với Vũ Trụ có thể bị ngăn lại. Bằng cách nhận thức mình là một phần của Vũ Trụ, bạn có thể thả lỏng đúng cách. Nguyên nhân của việc cơ thể bị gồng cứng là chúng ta quên mất toàn bộ Vũ Trụ và chỉ nghĩ về mỗi bản thân mình.

Bốn đại nguyên lý vốn không hề tách biệt. Nếu một trong số chúng được thỏa mãn, tất cả ba nguyên lý còn lại sẽ đạt được một cách tự nhiên. Tất cả nguyên lý đều đưa chúng ta đến trạng thái hoà hợp giữa tinh thần và thể xác.

Bạn có thể thực hành điều này ngay từ lúc này. Thậm chí nếu bạn quá bận rộn, bạn vẫn có thể thực hành trong cuộc sống hàng ngày của mình. Tôi đặc biệt hy vọng rằng tất cả các bạn, những người rất bận rộn hãy bắt đầu thực hành bốn đại nguyên lý này.

Bài viết tương tự

Chương 5 | Giữ gìn sức khỏe nhờ vào một cuộc sống ... Thức dậy vào buổi sáng với tinh thần tích cực Như mỗi năm chỉ có một ngày mùng một Tết, mỗi ngày cũ...
Chương 6 | Tăng cường sinh lực Tự-Kiatsu Trong phần này tôi sẽ giới thiệu về “Liệu pháp Kiatsu” (Kiatsu ryoho) mà tôi vẫn thường h...
Chương 2 | Tư thế đúng là thần dược cho sức khỏe... Tư thế đúng giúp phòng tránh bệnh tật và các vấn đề liên quan Ai cũng có thể có được cuộc sống khỏe...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *