chuyện tập Ki

[ngày bốn] chuyện tập Ki

Tôi biết đến Ki-Aikido cách đây nửa năm, chính thức tập Ki được hai tháng. Chủ nhật tuần rồi, tôi vừa nhận chứng chỉ kyu 5 – chứng chỉ về Ki đầu tiên của mình. Nhưng nếu bây giờ ai hỏi tôi Ki là gì, thì tôi vẫn không biết. Giống như tôi không biết “tình yêu” là gì. Tôi chỉ yêu thôi. Tương tự như thế, tôi chỉ tập Ki thôi.

Thật ra, Ki-Aikido là một môn võ do thầy KoichiTohei (học trò trực tiếp của đại sư Morihei Ueshiba) sáng lập vào năm 1974. Tên tiếng Nhật của nó là Shin Shin Toitsu Aikido, nghĩa là “Thân Tâm Hợp Nhất”. Môn võ này hướng đến sự hòa hợp với mọi thứ xung quanh (trong một con người thì đó là thân và tâm). Vì lẽ đó, Ki-Aikido không có đối kháng, không triệt hạ đối phương, mà chỉ sử dụng nguyên lý của Ki (Khí) để dung hòa, dẫn dắt và kiểm soát tình huống.

Nói chung, vẫn là ý cũ, tôi không thể nói với bạn Ki là gì. Tôi chỉ có thể chia sẻ về quá trình tập Ki của mình mà thôi. Tính ra, anh là người đầu tiên dạy tôi về Ki. Lúc trước thường nghe anh nhắc về Ki suốt ngày, mà tôi không hiểu gì cả. Làm sao có thể nói chuyện với nhau về một thứ không thể định nghĩa. Cho tới khi tôi vấp phải một tình huống oái oăm: cần tập chạy để tham gia giải marathon với cự ly 10 km (xin mời đọc lại bài [ngày ba] chuyện chạy bộ:https://goo.gl/2s3SAf)

Để giúp tôi chạy xa được, anh đã nghĩ ra cách dạy tôi tập Ki và áp dụng vào chạy bộ. Đó là lúc những khái niệm mơ hồ như “Khí”, “Tinh thần dẫn dắt thể xác”, “Tập trung vào nhất điểm”… chảy vào cơ thể tôi một cách tự nhiên. Sau một khoảng thời gian không ngắn không dài, tôi nhận ra rằng tập Ki không là gì khác ngoài việc tìm hiểu chính mình. Nó giống như tiếng gọi tự nhiên giữa lòng thế giới, mà bao năm nay tôi chẳng để tâm lắng nghe.

Điều đầu tiên Ki-Aikido dạy cho tôi, là cách cảm nhận những thứ xung quanh. Tôi bắt đầu từ việc quan tâm đến chính mình. Mình đang cảm thấy như thế nào: buồn hay vui, đói mệt hay buồn ngủ, có đau nhức ở đâu không. Hoặc cụ thể như lúc tập chạy, anh thường hỏi tôi những câu như: mặt đất thế nào, cứng hay mềm, bằng phẳng hay nghiêng dốc, không khí trong lành hay bụi bặm, nắng gió ra làm sao… Những câu hỏi ấy đánh thức khả năng quan sát, cảm nhận sự vật vốn bị bỏ quên bấy lâu.

Bạn có từng như thế này không? Đi xe máy và nghĩ vẩn vơ, xem tivi trong lúc ăn cơm, vừa uống cafe vừa đọc sách… Thực tế là, chúng ta đều có thể làm nhiều việc một lúc. Nhưng, làm thế nào mới là quan trọng. Bạn đã từng toàn tâm toàn ý ăn một bát cơm hay chưa? Nếu chưa, hãy thử một lần, để biết hạt cơm được nấu chín tới đâu, cứng hay mềm, thơm hay không, gạo mới hay cũ, mức nhiệt lượng sử dụng, thời gian nấu, bạn nhai một miếng cơm bao nhiêu lần, nhặt bao nhiêu sạn hay trấu còn sót lại… Đó là những thứ mà nếu chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện hoặc xem tivi, thì không bao giờ cảm nhận được.

Nhưng cảm nhận như vậy để làm gì? Tôi cũng từng nghĩ đến. Bạn có cần biết nhiều đến thế khi ăn một bát cơm hay không? Sau này, tôi nghĩ rằng, đó là một cách rèn luyện để làm chủ cuộc sống của mình. Nếu bạn chú tâm trong từng miếng cơm mình nhai, bạn sẽ kiểm soát được sức khoẻ của mình. Ít ra thì, chẳng may một hôm đau bụng hay ốm sốt, bạn sẽ biết ngay lý do vì sao. Cũng như vậy, bạn sẽ an toàn hơn khi chạy xe, hiểu thấu đáo những cuốn sách bạn đọc, có năng lực thấu cảm những người xung quanh, biết cách quan tâm hơn đến người bạn yêu thương. Anh từng bảo tôi, bị ốm không quan trọng, quan trọng là hiểu vì sao mình lại ốm. Làm sao tôi biết được điều đó, nếu tôi còn chẳng nhớ bữa sáng hôm qua tôi ăn gì?

Không chỉ giúp rèn luyện khả năng cảm nhận, việc tập Ki còn thay đổi góc nhìn của tôi với thế giới xung quanh. Sensei của tôi từng nói “Vì sao một người 40kg vác theo balo 20kg leo núi lại thấy nặng nề hơn một người 60kg leo núi? Ấy là vì người đó đã xem cái balo là điều tách biệt với mình. Nếu họ coi balo cũng như một phần thân thể, thì nó sẽ không còn là gánh nặng. Cũng vậy, đừng cố gắng tách rời thể xác và tinh thần, đừng coi mình khác biệt với đối thủ, để bản thân hoà hợp với mọi điều chung quanh. Vậy thì đâu có gì trở thành vấn đề cho mình được nữa.”

Cũng bởi lẽ ấy, mà trong Ki-Aikido, khi bị đối phương khống chế, việc bạn cần làm không bao giờ là cố-gắng-thoát-ra. Lý do hết sức đơn giản, bạn càng giãy giụa thì người ta càng muốn nắm chặt, bạn càng đối phó thì người ta càng chống đối. Chi bằng, cứ để họ nắm lấy. Coi bàn tay của họ như tay trái – tay phải của mình. Coi cơ thể họ như một phần cơ thể mình. Tôn trọng ý muốn nắm giữ của họ. Điều cốt yếu lúc đó, là giữ cơ thể mình vững vàng (cả về tư thế lẫn tinh thần). Khi bản thân mình đã vững, thì cảm nhận của mình về đối phương sẽ tốt, mình sẽ biết ngay cần phải xử lý tình huống như thế nào, dẫn dắt họ ra sao. Tuy nhiên, ấy là một câu chuyện dài, mà chỉ những người tập Ki-Aikido mới hiểu được. Nhưng trước tiên, điều mỗi người cần để ý nhất là tinh thần của mình. Không coi mình bị nắm, thì không ai nắm được mình cả.

Ki-Aikido là một “budo” – nghĩa là “võ đạo“. Nơi chúng tôi tới luyện tập Ki được gọi là “dojo” – nghĩa là “võ đường” cũng có nghĩa là “đạo tràng”. Nên trước khi học võ, Ki giúp chúng tôi học đạo. Giống như những gì sensei của tôi đã nói: Ki không khiến người ta mạnh lên đâu, chỉ làm người ta tốt lên thôi.

Và chừng đó thôi, cũng đủ làm tôi tha thiết với Ki lắm rồi.

Nhược Lạc kể chuyện | Phạm Đ. Dũng chụp hình.

ki aikido hanoi

Bài viết tương tự

một chút, mỗi ngày. Có một vài sự thật như thế này:Chạy 21km một lúc thì dễ hơn chạy 2km, mỗi ngày. Tập Ki-Aiki...
chuyện có Ki chuyện có KiCâu trích dẫn trên Momentum hôm nay dành cho tôi là “Go ahead, let them judge you". ...
chậm lại một nhịp, tập Ki-Aikido có cái trò rất buồn cười. không cần biết bạn khỏe tới đâu, tư thế không vững, không ...

Trackback URL: http://kiaikido.vn/chuyen-tap-ki/trackback/

Leave a comment:

Your email address will not be published. Required fields are marked *