một chút, mỗi ngày.

Có một vài sự thật như thế này:
  • Chạy 21km một lúc thì dễ hơn chạy 2km, mỗi ngày.
  • Tập Ki-Aikido liên tục trong 5 tiếng thì dễ hơn tập Ki 15’, mỗi ngày.
  • Học tiếng Anh cấp tốc 3 tháng thì dễ hơn học 3 từ mới, mỗi ngày.
  • Nhịn ăn detox 3 ngày thì dễ hơn ăn tử tế mỗi ngày, mỗi bữa cơm, mỗi miếng nhai.
Kiểu như vậy. Việc tập trung hết sức vào khoảng thời gian nhất định luôn dễ hơn việc chia nhỏ chúng ra, làm từng chút một, và đều đặn, mỗi lúc mỗi ngày.
Khi tôi bắt đầu thực hành Ki-Aikido, sensei của tôi nói rằng: tập xong ngày hôm nay thì cứ quên đi, ngày mai bước lên dojo lại là một con người mới. Bởi vì ngôn ngữ của Ki-Aikido là thứ ngôn ngữ thuộc về cảm giác. Cảm giác của tư thế đứng đúng, của cơ thể vững vàng và mềm dẻo, của sự thả lỏng, của sự kết nối với bạn tập của mình. Mà phàm những thứ thuộc về cảm giác, thì thường bất định, mông lung và dễ đổi thay. Việc duy nhất để luôn cảm thấy chúng, là “gặp” chúng mỗi ngày. Như khi bạn yêu một ai đó. Để tình yêu được duy trì và lớn lên, bạn cần phải “nuôi” chúng, bằng sự quan tâm, thấu hiểu, sẻ chia và gần gụi. Mỗi ngày mỗi ngày.
Trong Ki-Aikido có một khái niệm là “tư thế đúng”. Nghĩa là, tư thế vững vàng, thoải mái và duy trì được lâu dài. Nếu bạn gồng cứng, cơ thể có vẻ trông rất khỏe, nhưng liệu bạn có thể giữ mãi tư thế như vậy được hay không. Ngược lại, nếu buông bỏ hoàn toàn, cơ thể lại rơi vào trạng thái lỏng lẻo, khi ấy chỉ cần một cú đẩy nhẹ, bạn cũng ngã nhào. Việc tập luyện, chính là không ngừng dao động giữa hai trạng thái “gồng cứng” và “lỏng lẻo”, để tìm ra điểm chính giữa chúng – trạng thái thả lỏng, vững vàng.
Đạt được trạng thái ấy, tập luyện trong trạng thái ấy, tôi gọi là “có Ki”. Nhưng Ki không đứng yên, Ki không thể “có” hoài. Cũng như con người mình luôn biến đổi, cả về thể xác và tinh thần. Nên việc duy nhất có thể làm với Ki, là tập mỗi ngày, lặp đi lặp lại mỗi ngày. Không chỉ áp dụng với đòn thế trên thảm tập, mà còn trong đời sống hàng ngày: Quét nhà, nấu cơm, rửa bát, giặt giũ, tắm chó, tưới cây…. Nói như ông sư phụ trong Karate Kid, thì, everything is kungfu. Tôi muốn chế thêm một tí, là, everyday is kungfu.
Bạn sẽ thấy điều này rõ hơn khi bắt đầu học ngôn ngữ. Có một cái app học tiếng tên là Memrise. Tiện lắm. Các bạn vào memrise.com hoặc down app về điện thoại. Nó có nhiều ngôn ngữ, chủ đề, cấp độ cho mình chọn; có hình ảnh, âm thanh dễ học dễ nhớ; có kiểm tra thường xuyên; tích điểm; kết nối bạn bè; tạo ý thức ganh đua, động lực phấn đấu. Hôm đầu tiên phát hiện ra nó, tôi sướng phát điên. Cả ngày chỉ ngồi học từ tiếng Anh và tiếng Nhật, điểm cao chới với hoa mắt chóng mặt. Được 2 tuần thì bỏ. Anh trai tôi bảo, ngu thì chết tội tình gì.
Đùa đấy, anh bảo, đặt chế độ mỗi ngày học 5’ thôi. Sau 2-3 năm cứ duy trì 5’ mỗi ngày như thế là đủ tinh thông một ngôn ngữ rồi. Chỉ 5’ ít ỏi, vừa đủ để đi tè, uống nước hoặc xem quảng cáo. Nhưng khó vô cùng.
Không biết người khác thế nào, nhưng cá nhân tôi thỉnh thoảng lại có những thời điểm “phát rồ” lên vì con người mình. Nghĩa là cảm thấy mình quá bệ rạc, lười biếng, kém cỏi, vớ vẩn, nói chung là thể loại dưới đáy xã hội. Những lúc đấy thường sẽ tự chửi rủa bản thân, sau đó ngồi lập ra một kế hoạch, một cái thời gian biểu nhìn là thấy “có ích cho xã hội” rồi. Kiểu mấy giờ dậy, làm những gì trong ngày, đặt mục tiêu 5 năm sau mình sẽ ở đâu, làm gì, đạt được thành tựu như thế nào.
Rồi thì tờ giấy sẽ được quăng vào xó tủ hoặc đem ra nhóm lò trong thời gian rất ngắn thôi.
Vì sao vậy?
Vì không đủ hiểu chính mình.
Thật ra con người mình không có nhu cầu “đại tu” như vậy đâu. Trên thực tế là nó vẫn sống được trong chừng đó năm với cái lối sống đó, nên bây giờ muốn thay đổi nó 180 độ thì không được đâu. Cũng như vậy, trên dojo, khi bạn tập của mình đang đi hướng này, mà mình muốn bẻ ngoặt sang hướng khác thì chỉ có thất bại thôi. Mà cho dù có thành công, thì cũng khiến người bạn tập đó và chính mình không cảm thấy thoải mái.
Bí quyết trong Ki-Aikido là tôn trọng Ki của đối phương, tôn trọng phương hướng của người đó, và cùng bước đi. Cũng như vậy, tôi đã nhận ra rằng chỉ cần tạo ra những thay đổi vừa đủ nhỏ, dễ và ngắn để cơ thể mình không cảm thấy áp lực.
Chẳng hạn, nếu muốn tập chạy, tôi chỉ cần cố gắng 2km mỗi ngày là đủ. Nếu muốn tập Ki ở nhà, chỉ cần bắt đầu bằng bài khởi động hoặc ngồi kokyu ho (hít thở) vào buổi tối là được. Nếu muốn học tiếng Anh, chỉ cần 3 từ mới mỗi ngày là vui.
Những chuyện đó, lúc bắt đầu nghe rất nhỏ nhặt, và cảm giác “không biết khi nào mới đạt được thành tựu”. Nhưng nếu cứ đi với nó, và chỉ đi thôi, không đặt nặng điều gì, thì một thời gian sau nhìn lại sẽ thấy nó “cũng ra gì phết đấy”.
Hơn mười năm trước tôi chỉ là một con bé lầm lì ít nói ngồi viết nhật ký. Hơn mười năm sau con bé đấy đã có thể kiếm tiền được nhờ vào việc viết, có những người thích đọc những gì nó viết và cũng có những sản phẩm nhất định của riêng mình rồi. Thành tựu lớn nhất chắc là vớt được một ông đọc thơ mình về làm chồng. *cười*
Cuối cùng, giống như cách ngày xưa bố mẹ đã rất kiên nhẫn chỉ mình tập lật, tập ngồi, tập đi, tập đánh răng mỗi ngày. Vô cùng kiên nhẫn, không quát nạt, chỉ đơn thuần là đi-cùng-con. Chúng ta cũng nên (và chỉ có thể) tôn trọng Ki của chính mình, đi cùng chính mình thật từ tốn, và lâu dài.
Nói như anh Pháp sến thì là, aimes-moi moins, mais aimes-moi longtemps. Nghĩa là, yêu em ít thôi, nhưng yêu em dài lâu.
ki-aikido-ha-noi-nhuoc-lac

Bài viết tương tự

chuyện có Ki chuyện có KiCâu trích dẫn trên Momentum hôm nay dành cho tôi là “Go ahead, let them judge you". ...
chậm lại một nhịp, tập Ki-Aikido có cái trò rất buồn cười. không cần biết bạn khỏe tới đâu, tư thế không vững, không ...
chuyện tập Ki chuyện tập KiTôi biết đến Ki-Aikido cách đây nửa năm, chính thức tập Ki được hai tháng. Chủ nhật...

Trackback URL: http://kiaikido.vn/mot-chut-moi-ngay/trackback/

Leave a comment:

Your email address will not be published. Required fields are marked *