Liên hệĐăng ký tập

Rèn Luyện Trong Đời Sống Hàng Ngày – Phần 2 – CLB Ki Aikido Hà Nội

3 Tháng Năm, 2013

Bài viết của tháng trước về “Rèn Luyện Trong Đời Sống Hàng Ngày” đã nhận được những phản hồi rất tốt, do đó tôi sẽ tiếp tục nói thêm một chút về chủ đề này.

“Lời cảm ơn” có một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Cha tôi luôn thể hiện sự biết ơn của ông bằng cách nói “cảm ơn” khi ông nhận được các món quà hay sự chăm sóc từ ai đó. Thậm chí ngay cả khi đi mua sắm, ông vẫn luôn cảm ơn những nhân viên ở cửa hàng.

Chuyện nhân viên ở cửa hàng nói lời “Cảm ơn” với khách hàng đến mua sắm là chuyện rất dễ hiểu. Tuy nhiên, việc khách hàng “cảm ơn” lại nhân viên sau khi mua hàng là chuyện tương đối khó hiểu với một số người.

Kể cả khi đi ăn tối tại các nhà hàng, cha tôi luôn nói lời cảm ơn với người bồi bàn mỗi lần họ phục vụ ông. Khách hàng được phục vụ xứng đáng là điều rất tự nhiên, vì họ là người bỏ tiền ra để có được điều đó. Nhưng một lần nữa, tại sao khách hàng lại cần phải cảm ơn nhân viên sau khi được phục vụ?

Từ lúc nhỏ, không hề cần biết lý do hay hỏi tại sao, tôi luôn bắt chước cha mình nói “cảm ơn” bất kể khi nào tôi được giúp đỡ. Từ đó, tôi đã tu dưỡng thói quen ấy đến tận ngày hôm nay.

Trong trời gian du học ở nước ngoài, tôi thường xuyên nghe thấy mọi người nói lời “cảm ơn”, chuyện này phổ biến hơn nhiều so với ở Nhật Bản. Tất nhiên sự so sánh này có phần khập khiễng khi mà các nơi đều có sự khác biệt về văn hóa, nhưng quả thực thì khi nghe thấy tiếng “cảm ơn” được nói nhiều như vậy mang lại cảm giác rất dễ chịu.

Về cơ bản thì đây không phải vấn đề về mặt từ ngữ, mà là sự kết nối và giao tiếp về Khí. Điều này cũng giống như việc ta cúi chào và cảm ơn mọi người khi tập luyện ở Dojo.

Bất cứ khi nào chúng tôi ở khách sạn, cha tôi luôn luôn tìm xem lối thoát hiểm ở đâu. Khi tôi lớn hơn, thì tôi được giao nhiệm vụ này. Tôi vẫn nhớ như in những cuộc hội thoại ngày đó.

Cha tôi: Con đã kiểm tra xem lối thoát hiểm ở đâu chưa?
Tôi: Lối thoát hiểm ở bên trái khi chúng ta rời phòng.
Cha tôi: Thế con sẽ mở cửa bằng cách nào? Đẩy cánh cửa ra ngoài hay kéo vào trong?
Tôi: ……..
Cha tôi: Đi kiểm tra lại lần nữa xem.

Một lúc sau:
Tôi: Cánh cửa có thể mở được bằng cách đẩy ra ngoài.
Cha tôi: Tốt lắm. Ở đây chỉ có một lối thoát hiểm thôi à?
Tôi: …….

Một lúc sau:
Tôi: Có 3 lối thoát hiểm.
Cha tôi: Nếu chúng ta nhắm mắt thì có thể bước đến những lối thoát hiểm đó không?
Tôi: ……… Tại sao chúng ta phải làm vậy chứ?

Tôi thật sự bực tức khi cha cứ bắt tôi kiểm tra nhiều lần như vậy.

Sau đó cha tôi giải thích: “Nếu chẳng may xảy ra hỏa hoạn, tầm nhìn sẽ bị hạn chế do khói. Điện cũng có thể sẽ bị ngắt. Dù con có biết đường đến lối thoát hiểm trong tình huống mọi thứ đều rõ ràng, sáng sủa; nhưng trong một cuộc hỏa hoạn, có thể con sẽ không tìm thấy chúng. Việc chú ý tới hướng các bức tường dẫn ra lối thoát hiểm rất quan trọng vì trong đám cháy chúng ta có thể bám theo các bức tường để ra ngoài.

Ngoài ra, việc biết được nơi để các bình cứu hỏa và các lối thoát hiểm sẽ dẫn đi đâu cũng rất quan trọng. Sự cẩn trọng của cha tôi là do kinh nghiệm của ông trong chiến tranh. Kể từ đó, việc tìm kiếm và ghi nhớ các lối thoát hiểm đã trở thành một thói quen của tôi.

Khi tôi đi vòng quanh Nhật Bản hay ra nước ngoài để dạy và hướng dẫn tại các seminar, vài lần tôi phát hiện ra rằng lối thoát hiểm khẩn cấp của khách sạn bị khóa hay đôi khi bị chặn bởi hành lý hay đồ đạc khác. Tôi nhận ra rằng để bảo vệ tính mạng cho mình, tôi cần tự để ý và chuẩn bị trong mọi tình huống.

Điều này đã trở thành một thói quen và tôi thực hành nó thường xuyên.

Câu chuyện dưới đây xảy ra sau khi tôi trở thành một Uchi-deshi [đệ tử nội trú] của Tohei Sensei.

Mỗi khi Tohei Sensei được mời đến nói chuyện tại một công ty hay một tổ chức nào đó, luôn luôn có một phòng chờ được chuẩn bị từ trước. Ở đó luôn có một chiếc thùng đựng giấy bỏ đi. Ông luôn luôn nhắc nhở tôi trước khi rời phòng cần dọn dẹp sạch sẽ chiếc thùng đó. Tôi không hiểu nguyên nhân tại sao lại cần làm như vậy, chẳng phải công dụng của nó là để chứa giấy bỏ đi sao?

Khi các seminar kết thúc, tôi luôn đảm bảo rằng tất cả bàn ghế hay đệm mà chúng tôi đã sử dụng được sắp xếp lại đúng vị trí cũ trước khi rời khỏi phòng. Sau này tôi mới nhận ra rằng những người thành công ở các lĩnh vực khác cũng thường có thói quen đó.

Từ khi trở thành một người hướng dẫn, điều này đã trở thành một trong những thói quen vô cùng quan trọng của tôi.

Vẫn còn rất nhiều kỷ niệm và bài học quý giá mà tôi có được từ Tohei Sensei.

Hy vọng sẽ có cơ hội để tôi chia sẻ nhiều hơn về chúng.

Nguồn: http://www.shinichitohei.com/english/2013/05/training-in-dai.html

Dịch: Phạm Đức Dũng

Bài viết tương tự

Giáo dục là gì? – CLB Ki Aikido Hà Nội... Dĩ nhiên chúng ta có nhiều cách trả lời cho câu hỏi này, tuy nhiên một trong số đó có thể là “phương...
Hãy Kiểm Soát Bản Thân Mình Trước Khi Muốn Dẫn Dắt... 16 Tháng Sáu, 2005 “Đừng cố gắng kiểm soát người khác mà hãy làm chủ tinh thần và thể xác của mình....
Đặt Mình Vào Vị Trí Của Đối Phương Khi Bạn Hướng D... 05 Tháng Năm, 2005 Có một lý thuyết tên là “Kim Tự Tháp Học Tập" http://homepages.gold.ac.uk/polov...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *