Tĩnh trong động – Chia sẻ thành viên CLB Ki Aikido Hà Nội

Tĩnh trong động
(Cảm nhận của một thành viên Ki Aikido Hà Nội)

Hôm nay Quang Anh sensei có giảng về sự khác biệt giữa “bất động tâm” (tâm tĩnh) và “bất động thể” (cơ thể tĩnh). Trong bài tập “Uke giơ thẳng tay ra phía trước, Nage sẽ thử tìm cách hạ cánh tay của Uke”, Quang Anh sensei có gợi ý là nage sẽ vung tay lên 02 lần. Lần 01 là để lấy cảm giác vung tay tự nhiên của cánh tay, đến lần 02 là đem cái cảm giác vung tay ấy để hạ cánh tay của Uke xuống. Mình có tập cùng 1 em gái trong bài này. Cái vung tay đầu tiên em ý làm rất tự nhiên và thoải mái, cái vung tay thứ 2, lúc gần chạm vào tay mình thì em ý có cảm giác hơi ngập ngừng, lo lắng và tất nhiên không làm tốt như cái vung tay đầu tiên. Hỏi ra thì mới biết nguyên nhân là: “Vì anh to quá, em ko thể làm được. Em sợ…”

ki-aikido-ha-noi-tinh-trong-dong

Điểm thú vị trong bài tập này, khi em gái đó có tâm lý “làm sao để gạt được cánh tay của anh này xuống. Anh ý to thế cơ mà, mình ko thể làm được đâu.” – em gái đã bắt đầu dao động, áp lực và tất nhiên tâm em ý không còn tĩnh nữa. Tâm không tĩnh thì tất nhiên cơ thể không tĩnh tại, và không thể thi triển động tác một cách hiệu quả.

Lần tiếp theo, mình bảo em gái hãy quên đi chuyện thắng/thua, chuyện phải gạt được tay mình hay không, mà chỉ cố gắng làm sao cho cái vung tay lần 02 nó tự nhiên, thoải mái như cái vung tay lần 01. Ko gạt được tay mình cũng chẳng sao, vì anh thực ra cũng chả gạt được tay mấy ông to đùng trong võ đường mình. Em cứ làm theo đúng sức lực của em là được rồi (và rồi thế quái nào mà em ý lại gạt được tay mình xuống, trong khi mình không hề diễn).

Quay trở lại câu hỏi “Mục đích tập ki-aikido là gì?”

Mình nghĩ, cái quan trọng không phải là “gạt được tay hay không gạt được tay”, “đánh được đòn hay không đánh được đòn”, mà là giữ cho cái tâm mình tĩnh tại, không bị những áp lực, sợ hãi bên ngoài làm ảnh hưởng đến các chuyển động của mình.

Trong dojo, có người mạnh, người yếu; có người to, người nhỏ; có người trời phú cho một cơ thể dẻo dai và nhanh chóng thi triển được một đòn thế, nhưng có người thì bị giới hạn về mặt vận động. Nếu cứ đem chuyện thành/bại ra làm thước đo, thì đương nhiên một con bé cao 1m5 không thể gạt được tay của một người đàn ông cao 1m8, có ki và cương-quyết-không-cho-con-bé-đó-gạt. Nếu đem chuyện thành/bại ra thì những người bị giới hạn vận động sẽ chẳng bao giờ thi triển được đòn thế như những người vận động một cách bình thường. Và nó sẽ trở thành câu chuyện mạnh được/yếu thua như bao hệ phái võ thuật khác.

Cái quan trọng đối với con bé con và người giới hạn vận động đó, là tập cho mình “bất động tâm”: tâm tĩnh, tự tin vào mình, không bị hoang mang, lo sợ với những áp lực tác động từ bên ngoài vào. Rồi các bạn cứ đem cái tâm tĩnh đó ra bên ngoài cuộc sống, thì những thăng giáng cuộc sống, những nhiễu loạn bên ngoài cũng không thể làm khuấy đảo cái tĩnh tại bên trong của bạn được. Các bạn thể chất yếu đuối sẽ lần đầu nhận thấy mình có khả năng trong mọi lĩnh vực cuộc sống, mình ko đau khổ vì bị những điều chi phối bên ngoài, và mình tự do, an nhiên, vui vẻ.

Kẻ thù thực sự của bạn không phải là uke trên dojo, mà là những điều này trong cuộc sống: người yêu bỏ bạn, sếp lao vào như muốn băm vằm bạn, bạn đang bị áp lực phải ký hợp đồng với đối tác lớn, bạn thất nghiệp, bạn mất nhà cửa, bạn bị ung thư, v.v… khi lâm vào những tình cảnh đó, tâm bạn có còn tĩnh hay không?

===========================
Nói về việc hơn thua nhau trong võ thuật

Trước đây mình tìm đến Aikido cũng với tâm lý: “Môn này chắc oánh thắng được các môn khác”. Một thời gian sau, mình có cơ hội được tiếp xúc, tập luyện, và cũng có lần tỉ thí với các môn phái khác, cũng được trao đổi nhiều quan điểm, kinh nghiệm quý báu của các võ sư cao đẳng ở nhiều môn phái khác nhau như Krav Maga, Tán thủ, Aikijujutsu, Jujutsu, Judo, Karatedo, Vĩnh Xuân Quyền, Phật Quyền đạo, Thái Cực, Vovinam, jujutsu của Katori Shinto ryu, và cả võ sĩ MMA… Bản thân trong giới võ thuật, họ cũng có tâm lý thi thố xem môn phái nào là nhất, và có những trận các cao thủ so tài với nhau bằng đòn thế triệt hạ thật, đánh cho đến khi một bên chấp nhận thua thì thôi (chứ không phải kiểu đánh chạm tính điểm kumite của Karatedo). Rốt cuộc mình nhận ra việc phân tranh thắng/thua nó là một sự phù phiếm và phục vụ cho ngành công nghiệp giải trí nhiều hơn. Nó giống như thể thao, năm nay đội này vô địch, thì năm sau đội khác vô địch, và chẳng có ai hay môn phái nào là vô địch thiên hạ cả.

Tập võ với tâm lý thắng thua thì cứ yên tâm lúc nào mình cũng thua, và cái quan trọng ra ngoài đời thực cũng ko có đất cho mình dụng võ (đánh người trọng thương thì mình vô tù chứ không được ai trao huy chương cả).

Tập võ làm sao để chiến thắng cái tôi yếu đuối của mình, để tâm mình tĩnh, an nhiên tự tại, thành tựu được những thứ có giá trị trong cuộc sống, đó mới là cái đáng để mong cầu.

 

Tác giả: Hiệp Vũ

Bài viết tương tự

Ki-diary #5: Tùy duyên – Chia sẻ thành viên ... Hôm nay nói chuyện, QA sensei có nói 2 chữ rất hay là "tuỳ duyên".Có nhiều người cho rằng 2 chữ ...
Tư thế di chuyển giữ cảm nhận về Nhất Điểm... Trong quá trình tập luyện tại Ki - Aikido Hà Nội, em rất ấn tượng những câu giảng sau cu...
Ki diary – day 6 Mỗi buổi lên dojo là một ngày vui. Nếu ko cảm thấy bình an, hạnh phúc trong từng hơi thở, từng đ...

Trackback URL: http://kiaikido.vn/tinh-trong-dong-chia-se-thanh-vien-clb-ki-aikido-ha-noi/trackback/

Leave a comment:

Your email address will not be published. Required fields are marked *