Liên hệĐăng ký tập

CUỘC THI VIẾT: PLUS KI – LAN TỎA ĐIỀU TÍCH CỰC MỖI NGÀY

Bài dự thi MS06: Ngày hôm nay của bạn thế nào?
Tác giả: Đinh Tất Thắng

Chào bạn của tôi.

Ngày hôm nay của bạn thế nào?

Khi biết được đề tài của cuộc thi viết năm nay của Ki Aikido Hà Nội được ban giám khảo đưa ra là “Plus Ki – Lan tỏa điều tích cực mỗi ngày”, thú thực tôi cũng thấy băn khoăn vì chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.

Đối với tôi thấy thật khó để viết về điều tích cực, không phải vì xung quanh tôi không có những điều tích cực để viết, mà là tôi cảm thấy mỗi người chúng ta có những suy nghĩ khác nhau về sự tích cực.

Có người sự tích cực phải bắt nguồn từ những câu chuyện truyền cảm hứng, những nhân vật có sức ảnh hưởng lớn; có người sự tích cực lại bắt đầu từ những câu chuyện hoàn toàn đời thường, những người xung quanh họ hàng ngày.

Thật khó để đưa ra một định nghĩa chung phải không bạn của tôi?

Nếu lúc này đang rảnh rang, bạn hãy tự rót cho mình một cốc nước và ngồi xuống đây trò chuyện cùng tôi nhé.

Tôi xin phép bắt đầu từ một câu chuyện như này:

“Lâu lắm rồi, trong một khu rừng nọ, có rất nhiều loại vật sinh sống cùng với nhau. Có một con sói già cả cuộc đời nó gắn liền với khu rừng này. Mỗi ngày của nó là một chuỗi hành trình rình rập săn mồi để sinh tồn.
Cho đến một ngày, con sói dính phải bẫy của những người thợ săn. Nó may mắn thoát được, nhưng cái bẫy đã kịp để lại trên chân sau của nó một vết thương lớn. Con sói đau đớn, lui về hang của mình để dưỡng thương.

Những ngày sau đó vết thương vẫn còn rỉ máu, nhưng vì bản năng là một con thú săn mồi không cho phép nó ngồi yên, đồng thời nó cũng đói meo rồi nên nó đành nén đau để đi săn.

Tội nghiệp thay, cái chân đau đã làm khốn khổ nó rất nhiều. Mỗi lần bước chân là cái chân lại nhói đau rồi, huống chi là nói đến việc nó phải đuổi theo con mồi. Mấy ngày liền chẳng săn được gì, nó quyết định mình sẽ chuyển sang săn những con vật nhỏ hơn cho dễ dàng, nó chỉ cần núp trong lùm cây rình rập, đợi con vật sơ hở nhảy ra ngoạm một cái là xong.

Rình rập trong lùm cây mãi, cái chân đau cứ hành hạ nó mãi, nó dần kiệt sức. Nhưng may thay, cuối cùng nó cũng thấy một chú thỏ đi ngang qua. Chú thỏ cứ mải mê ngắm hoa mà không hề biết rằng nguy hiểm đang rình rập mình.

Thời cơ đã đến, con sói liền nhảy ra vồ lấy chú thỏ. Ấy thế mà lúc này cái chân đau lại làm nó khổ sở. Chiếc chân đau nhói khi chạm đất làm nó phải buông chú thỏ ra khi vừa mới vồ được. Nó thật sự khốn khổ, gục xuống đất thở dốc khó nhọc.

– Trông ngài thật sự tệ, ngài sói ạ – Chú thỏ lên tiếng.

– Ngươi còn ở đây sao? May cho nhà ngươi là ta đang bị thương chứ không ngươi tiêu đời lâu rồi – Nó gầm gừ.

– Cháu biết điều đó chứ. Ngài là một con sói oai danh khắp khu rừng này. Cả cuộc đời ngài là những chiến tích đi săn; có mấy ai mà may mắn mà thoát khỏi nanh vuốt của ngài đâu.

– Đừng chế giễu ta, vào lúc tồi tệ này ta vẫn đủ sức để xơi tái nhà ngươi đó.

– Ngài không đủ sức làm điều đó đâu. Ngài hiện tại chỉ là một con sói già với thương tích nặng nề. Ngài không còn là con sói oai hùng của khu rừng này nữa. Đây, ngài hãy uống đi, chút nước này sẽ giúp ngài ổn hơn.

Nói đoạn, chú thỏ bèn đưa cho con sói một tàu lá chứa đầy nước sương. Quá khát, mệt mỏi và đau đớn, con sói liền uống ừng ực. Kì lạ thay, những ngụm nước nó uống đến đâu làm nó bừng tỉnh đến đó.

– Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy? Nó thắc mắc – Những kẻ khác đều sẽ phải chạy trốn khi rơi vào hoàn cảnh của ngươi rồi.

– Cháu không bị ngài ăn thịt là một điều may mắn và ngài xứng đáng với những điều này. Cuộc đời ngài chỉ biết đến sự săn đuổi và những nỗi sợ của kẻ khác khi đối mặt với ngài. Hãy nhìn xung quanh ngài xem, ngài có thấy những bông hoa đang nở đẹp đẽ không.

Lúc này nghe lời chú thỏ, con sói mới đưa mắt nhìn xung quanh nó. Những cụm hoa cúc trắng đã đua nhau nở rộ, đâu đó trên những cánh hoa là những giọt sương long lanh còn đọng lại.

– Ngài chưa bao giờ để ý đến những thứ này phải không? Mặc dù khu rừng này đã quá quen thuộc đối với ngài.

Quả đúng thế thật. Hàng ngày con sói chỉ dồn sức đi săn cốt sao cho cái bụng nó không bị đói, để nó thỏa mãn cái khao khát uy danh vang lừng khu rừng, kẻ nào nhắc đến cũng phải khiếp sợ.

– Ngài hãy để ý xem, ngài có thấy những cơn gió thổi, những dòng suối chảy trong khu rừng tạo thành những bản nhạc réo rắt không?

Con sói dỏng tai lên nghe, những âm thanh đầu tiên đi vào tai nó làm nó cảm thấy rùng mình. Nhưng dần dà khi nghe đủ lâu, nó lại cảm thấy dễ chịu, cơ thể nó như được thả lỏng, gột bỏ những mệt mỏi.

– Mong ngài hãy tiếp tục tận hưởng mọi thứ xung quanh. Cháu tin ngài sẽ cảm thấy tốt hơn.

– Cảm ơn cậu bé, ta hiểu rồi. Chúng ta không còn nợ gì nhau nữa. Cậu hãy về nhà đi kẻo muộn.

– Tạm biệt ngài. Mong những điều tốt lành đến với ngài.

Chú thỏ đi rồi, con sói bèn nằm xuống. Nó tận hưởng những thứ đang diễn ra xung quanh nó. Chân nó vẫn đau. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, nó nhắm mắt lại và mỉm cười.”

Bạn thân mến, câu chuyện trên để lại trong bạn suy tưởng gì?

Liệu vết thương của con sói có lành không, nó có kiếm được gì để ăn thỏa lấp cơn đói đang hành hạ không?

Mọi chuyện tôi xin để bạn quyết định. Đối với tôi, câu chuyện đã dừng lại ở lúc con sói nhắm mắt lại và mỉm cười rồi.

Bạn của tôi, giờ tôi xin phép quay lại câu hỏi ở đầu bài viết này “Ngày hôm nay của bạn thế nào?”.

Bạn vui hay buồn, khỏe hay ốm, bạn có bị sếp mắng không? Bạn đi học có hào hứng không? Bạn có được yêu thương không hay còn dằn vặt với những bận tâm trong lòng mình. Bạn thấy thời tiết hôm nay thế nào, nó làm bạn sảng khoái hay khó chịu? Đồ ăn hôm nay của bạn mùi vị ngon chứ? Anh chàng lái grab chở bạn có mỉm cười với bạn không?

Câu trả lời của bạn đã có rồi phải không? Tôi sẽ không phán xét câu trả lời nào cả vì đó là những thứ thuộc về bạn. Những thứ đó làm cuộc đời của bạn trở nên đặc biệt, chẳng giống với bất kỳ ai cả.

Dù bạn của tôi hôm nay thế nào, hãy dành thời gian để cảm nhận mọi thứ xung quanh, cảm nhận với toàn bộ tâm trí của bạn. Hãy cảm nhận những rung động của cơ thể bạn, cảm những cảm xúc, suy nghĩ của chính mình, dù tốt hay xấu. Như vậy, ta sẽ có cơ hội để yêu thương chính mình hơn, và học cách để chấp nhận những thứ đến với cuộc đời mình.

Đối với tôi, Ki đến từ trong chính tâm hồn mỗi con người, sự tích cực hay tiêu cực của nó do bạn cảm nhận và lựa chọn. Tôi hoàn toàn ủng hộ lựa chọn của bạn, dù có ra sao. Đó mới là Ki của riêng bạn, cái Ki bền vững.

À, cốc nước bạn rót lúc bắt đầu câu chuyện con sói tôi kể thế nào rồi? Bạn đã uống chưa? Mùi vị nó thế nào? Bạn cảm nhận được từng ngụm nước chảy qua cổ họng mình không? Nếu chưa uống thì hãy tận hưởng nó thôi, uống nhiều nước có lợi cho sức khỏe mà.

Nếu có thời gian, bạn hãy dành thời gian để hỏi mọi người xung quanh “Hôm nay của bạn thế nào?” nữa nhé.

Chúc bạn của tôi một ngày tốt lành.