Liên hệĐăng ký tập

CUỘC THI VIẾT: PLUS KI – LAN TỎA ĐIỀU TÍCH CỰC MỖI NGÀY

Bài dự thi MS07: Ki, bạn đã Đến chưa? | Green Hill

👇

Ki, bạn đã Đến chưa?

Đến với Aikido – tự nhiên.

Xưa, một thời cũng trà trộn đi tập Aikido cùng các em thiếu nhi ở Tăng Bạt Hổ. Nhớ nhất 2 bạn sinh đôi dễ thương, và vài lần bầm dập không lý do. Bẵng đi một thời gian vì chưa thu xếp được thời gian hợp lý. Vẫn thi thoảng search chỗ tập Aikido mà chưa ra.

Đến với Ki Aikido – duyên.

Vẫn kiên trì tra tìm địa điểm để đi tập tiếp, và A ha! Thấy không còn gì để đắn đo nữa, inbox page Ki Aikido Hà Nội luôn. Mình vẫn nhớ bạn admin trả lời lịch tập ở Dojo Thành Công, rồi tự lân la inbox hỏi mấy chị đang học (chắc mọi người hơi ngờ ngợ vì chẳng quen biết gì cũng inbox), ai ngờ được hướng dẫn rất nhiệt tình và siêu dễ thương ^ ^.

Chốt ngày, mình đã leo tận tầng áp mái ở Thành Công thăm Dojo, dù hôm đó đóng cửa vì không phải là lịch tập, tính đăng ký online học luôn ở đó rồi. Ai ngờ, ngay hôm sau, đang lê la ở sân La Thành, thì thấy bóng dáng một chị rất xinh (phong thái nhé) mặc võ phục đi giữa sân lúc trời tối. Quán tính, chạy lại hỏi liền à. Và giờ mình học tại Dojo Vạn Phúc nè. Cũng tới tít sau này gặp lại, mới biết đó là chị Ngân – Nữ Hoàng Karate.

Đến với người giữ lửa, nguồn năng lượng tích cực, và rất tinh tế – Thầy Quang Anh. Tiếp xúc bạn sẽ hiểu, không cần kể nhiều ạ.

Đến với sự Đẹp chân chính – hình ảnh các sensei mặc Hakama. Vừa hô ichi ni san shi go… , vừa lướt theo nhịp. Đẹp! Với mình những khoảng khắc đó thực sự đẹp và tinh khiết. Sung sướng và hạnh phúc khi nhìn cái gì đó đẹp như thế! Vi diệu!. Đúng từ này rồi, đẹp tinh khiết và nhân văn. Và tiếp đó là những người bạn tập tích cực cùng những lúc xàm, cho tới những tâm sự. Là kết nối từ Ki tạo ra đó!

Đến với từ thả lỏng – feeling not just thinking. Khi dùng tư duy để tập trung thì không thả lỏng được. Hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Câu hỏi mình vẫn hay tự hỏi: Tư duy liệu có điều khiển được mọi cái một cách tốt nhất hay không.

Quan sát, bắt chước, luyện tập, cảm nhận, rồi lặp lại vòng lặp này. Dần dần tự khám phá câu trả lời. Mà, bạn cảm xúc đã bị đóng đi một thời gian, dành chỗ hầu như hoàn toàn cho bạn tư duy lấn át, đến khi áp dụng vào đòn, tư duy khiến mình chỉ nghĩ đến mục tiêu, và làm cách nào để đạt được. Tất nhiên là qua tập luyện thì sẽ ngộ ra, song không đủ, đến khi đối chiếu và cảm nhận qua tương tác hàng ngày, hay ho lắm! Không tin thì bạn tự kiểm chứng mấy lần đi, hay lắm. Hay nhất là những moment A ha! Đi học đi sẽ biết.

Đến với ý thức – tập lắng nghe chính bạn.

Bạn có để ý là mình đang Thở, đang Ăn, đang Đi, đang nói chuyện với một thực thể khác trong sự kết nối chung? Chẳng hạn, lúc đi bộ, bạn có ý thức được là mình đang đi trên chính đôi bàn chân của mình? Có cảm nhận không?

Khi kết nối với bạn tập, mà bạn lý trí lại trỗi lên hoàn toàn, điều này lập tức cắt mất ý nghĩa thực sự thú vị về sự hiện diện của người đối diện rồi, đứt luôn phần cảm nhận! Đó chính là lúc bạn gồng lên dùng sức để bắt Uke đi theo, hoặc, không chịu đi theo Nage ^^. À, khi có những moment cảm nhận được Ki, bạn không biết hạnh phúc nó thú vị thế nào đâu. Đi học đi sẽ biết.

Đến với Ki – giúp mình đỡ gù.

Đi đứng cũng vững và tự tin hơn. Tự tin đến từ bên trong từ chính cảm nhận về từng bước đi và hơi thở, ý thức là mình – đang đi, thì tự nhiên nó thẳng trục, thẳng đầu. Vi diệu! Đi học đi sẽ rõ.

Ki cũng như đời sống hàng ngày của ta vậy, tự nhiên và tích cực. Cứ ngày đi tập, lại ngộ ra một ít, tự mỉm cười sung sướng.

Ki là gì hả? (Mấy đứa bạn vẫn hỏi), định nghĩa của mỗi người thôi, đó là cả hành trình. Đơn giản là nó đơn giản và tự nhiên. Đến, sẽ rõ. Tin mình đi.