Liên hệĐăng ký tập

CUỘC THI VIẾT: PLUS KI – LAN TỎA ĐIỀU TÍCH CỰC MỖI NGÀY

Bài dự thi MS08: Một tay lái có Ki | Linh1004

“ Un – bendable arm… it really not just bending your arm…
According to nature.. you still can move your arm in this situation…

Most importance is how you choose to set your mind at?
… At the arm.. or at the bird standing on the top of the outdoor big tree….”

(từ FB: Hiệp Nguyễn)

Mùa hè năm 2017 – mùa hè 2018 – và rồi đã đến mùa hè 2019. Thời gian trôi đi không hay.

Mình đến với Ki-Aikido tình cờ bắt gặp trên web. Là một người kiến thức về võ khá ít, chỉ biết đến võ là đấm đá- vật lộn. Nhưng đến với Ki-Aikido thì khác hoàn toàn trong tâm trí của tôi về võ.

“Woa. Thật vi diệu”

Hồi mới tập, mình luôn nói ra những lời đó. Bởi Ki-Aikido khiến mình không ngờ rằng, những thứ nghĩ là không thể làm được, nhưng đã làm được.

Một tay lái có Ki – bạn nghĩ sao về tiêu đề này? Đó là câu chuyện của mình muốn kể cho các bạn nghe.

Vào ngày hè năm 2018, mình bắt đầu với những chuyến đi dài trên chiếc xe máy của anh trai mua cho. Hôm ấy ở quê có việc, gọi mình về gấp. Và lần đầu mình tự lái xe về quê, và từ chỗ trọ về quê mình tầm khoảng 70km.

Mọi người nói là đi đường dài rất mỏi. Công nhận là mỏi thật, nhưng rồi mình đã nghĩ đến bài tập Ki “cánh tay không bẻ gãy”. Và lúc đó mình bắt đầu cảm nhận được cánh tay của mình đang rất là cứng, và cầm tay lái rất chặt. Vì lí do đó mà tay mình bị mỏi rất nhanh khi mới đi được tầm khoảng 20km.

Nhận ra được vấn đề, mình đã bắt đầu thả lỏng tay hơn, relax hơn, chỉnh tư thế ngồi xe. Và mình đã về tới nhà, và không hề thấy mệt mỏi gì cả.

Mình còn nhớ, có lần mình về quê đúng hôm trời mưa to. Đi xe khá là khó, trong tâm chí lúc này, mình đã rất sợ là mình sẽ không về nhà kịp đúng giờ. Tay lái lúc này mình cầm rất chặt, bởi sợ không giữ chặt thì đường trơn sẽ dễ bị ngã. Lúc đó mình nhiều nỗi lo lắm. Và rồi mình đã nghĩ về daddy, (lúc đó daddy bị bệnh nặng đang nằm viện) chắc đang đợi mình, daddy biết nay trời mưa, nên sẽ lo lắng lắm.

Lúc này, mình không còn đặt nặng vào cánh tay nữa, mình chỉ nghĩ đến daddy đang đợi mình. Và mình đã kịp đúng giờ 6h30 sáng, 7h thì daddy vào phòng mổ.

Đó là câu chuyện của mình – về bài tập Ki “cánh tay không bẻ gãy”. Bài tập đã giúp mình có những chuyến đi không mệt, và quãng đường mình đi được ngày một xa hơn.

Quay trở lại với lời dẫn ở đầu. Sempai Hiệp Nguyễn là người khiến mình hiểu rõ về bài tập này. Cái tầm nhìn của mình quan trọng lắm. Đừng đặt nặng vào cánh tay rồi bắt mình phải làm được. Mà hãy nhân rộng tầm nhìn…