CUỘC THI VIẾT: PLUS KI – LAN TỎA ĐIỀU TÍCH CỰC MỖI NGÀY

Bài dự thi MS27: Đến với Ki

“Nói thế nào nhỉ, nói thế nào để có thể làm người khác vui lên đây. Trong khi mình hay buồn, tủi thân, và có phần u ám.

Đến với Ki Aikido không hẳn là quá tình cờ.

Mình có thể nhớ buổi tối đầu tiên ấy, khi có người rủ mình đi học Ki, là khoảng một năm rưỡi hay hai năm trước. Chị ấy cười rất tươi và khoe với mình cứ như trẻ con có đồ chơi mới vậy, và muốn rủ các bạn chơi cùng.

Và mình cứ thế, cứ bẵng đi, những người thân quen của mình lần lượt tới dojo tập. Còn mình thì cứ thế, cứ kệ thôi, tin tức về Ki Aikido cứ dần nhiều hơn trên FB mình, như bài đăng của người chị từng rủ mình đi tập, những bài viết rất dài và chi tiết của chị Nhược Lạc…

Cuộc thi này năm trước, là người ngoài cuộc, mình xem những bài đăng của các bạn, những người lâu nay mình không gặp lại. Vừa với tâm trạng thích thú, vừa có sự đề kháng, để mình tự nhắc nhở, hãy vui sống ở thế giới của mình đi, đừng ngó trước ngó sau nữa.

Rồi cứ thế, Ki Aikido lại đến với mình trong ngày tiền khai trương Hoa Đất, mình thấy một anh họa sĩ mà lại là thầy dạy võ, đi hết đến bàn này bàn kia, rồi đến bàn của mình thao thao bất tuyệt về đủ thứ chuyện trên đời, và dĩ nhiên là về Ki nữa. Trông anh rất vui và hào hứng, và hồn nhiên. Có lẽ không nên miêu tả quá chi tiết bằng ngôn từ, có lẽ nên nói bằng cảm giác, cảm giác như đang nói chuyện với trẻ con vậy.

Ừ, rồi lại bằng bẵng như thế.

FB vẫn cập nhật thông tin về Ki Aikido, các bạn cũ của mình người vẫn say sưa, người không tập nữa, người lại bắt đầu hành trình.

Và có lẽ, mình quyết định đến với Ki Aikido là khi mình muốn tìm một cánh cửa, không biết đó có phải sự kiếm tìm của tất cả những ai tạm thời thấy lạc lõng trong thế giới này không.

Lúc ấy, mình muốn gặp thêm người. Đó là lý do mình quyết định tới Dojo. Mình muốn có thể có một không gian khác với không gian mình đang sống, và có thể gặp lại những người từng thân quen.

Và.

Mình đi tập, nhưng không được đều đặn. Hùng sensei đã phát hoảng lên ngạc nhiên không biết mình dùng năng lực gì mà đi học nửa năm mới tập được mười mấy buổi.

Mình cứ luẩn quẩn trong mọi thứ. Đi tập lại, mình thấy mình tệ hơn hẳn. Tư thế đứng không còn đúng nữa, trong đầu mình lại ngổn ngang.

Nhưng rồi tập lại, mình thấy vui, vì thấy bản thân đã tiến bộ. Mình thấy vui, vì Ki đã giúp mình có thêm niềm tin vào bản thân, và mục đích sống. Khi dần dần có thể ngã tốt hơn, bớt lúng túng hơn nhiều.

Ki như là dây nối với quá khứ của mình, của một con bé thích đến võ đường, thích có thể một lần được mặc võ phục. Nhưng lại không ưa và sợ hãi cãi cọ, xô xát. Giờ thì có lẽ, con bé đó vui lắm.

Ki đã góp phần giúp mình có một khoảng lặng, để có thể thấy rõ hơn, hiểu hơn những người mình yêu thương, trân trọng, những người thực sự quan trọng với mình, mà có lúc mình đã sợ hãi muốn bỏ trốn thật xa.

Cảm ơn Ki đã giúp mình chứng thực những điều mình hằng tin, về nhịp thở, về tâm trí, về cơ thể.

Cảm ơn người chị lần đầu rủ mình đi học, mà năm rưỡi sau mình mới đi, hai năm sau mới lần đầu gặo chị ở Dojo.

Cảm ơn các sensei, senpai, các bạn đồng Ki.

Cảm ơn những người thương yêu.

P.s. Em đã viết những dòng này trong đêm tối nóng nực và em đang mang nỗi buồn man mác, và da diết nên em không biết là mọi người có vui hơn không. Nhưng nếu muốn vui hơn thì hãy đi học Ki nhé, em nói thật ahihiiiiiiii XD hí hí.”