Liên hệĐăng ký tập

CUỘC THI VIẾT: PLUS KI – LAN TỎA ĐIỀU TÍCH CỰC MỖI NGÀY

Bài dự thi MS30: Làm sao để mùa hè hết nóng?
Tác giả: Thị Bao

Đơn giản!
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong mùa ấy phải thương điều hoà

Hoặc là đi nghỉ mát.
Đà lạt hay Bắc Cực, túm lại phải là nơi thật mát, chớ dại mà đi nghỉ nóng!

Rồi liệu mùa hè có hết nóng?
Dĩ nhiên là không. Vì chúng ta vẫn không thể ở trong điều hoà 24/24 hay đi nghỉ mát hết 3 tháng hè (à bây giờ chắc là 6 tháng).

Mình thấy việc mong mùa hè hết nóng cũng tương tự như việc mong con người hết buồn vậy. Mùa có mùa lạnh mùa nóng, người có khi buồn khi vui, Ki có lúc plus, có lúc minus. Mọi thứ luôn tồn tại như luật của Tenchi. Rốt cuộc người ta không thể khiến thứ mình không ưa biến mất vĩnh viễn.

Nhưng vẫn phải có cách nào đó chứ, bài viết này vẫn chưa đủ 400 chữ cơ mà ))))

1. Nóng, nóng, quá nóng, và còn gì nữa?

Mùa hè nóng như thế, tại sao bạn vẫn đi tập Aikido? Lại còn rủ rê nhau đi tập nữa? Có phải đi tập sẽ hết nóng không?

Dĩ nhiên là không. Mặc dù ở dojo có điều hoà, quạt lạnh thật đấy . Nhưng trời nắng đường tắc, lết được tới dojo cũng toát hết cả mồ hôi, lại còn quần nhau cả buổi, không nóng phát hoả mới lạ. Ấy thế mà chả ai phát hoả, lại còn cười tươi rói cả buổi, lại còn tiếp tục rủ rê nhau đi tập!
Vậy thì, điều cốt yếu, không phải làm sao để mùa hè hết nóng, mà là có điều gì làm bạn quên cả nóng hay không. Nên nếu bạn kêu than nóng cả ngày và phát điên lên với nó, chỉ vì cả ngày bạn chẳng có gì hay ho để làm, để quan tâm mà thôi. Lúc ấy mới có chỗ cho cảm giác khó chịu với thời tiết (và cả thời thế) hoành hành trong tâm trí bạn.

Tương tự với nỗi buồn. Điều quan trọng không phải là làm sao cho hết buồn, mà là còn gì nữa ngoài nỗi buồn?

Hông biết các bạn sao, chứ mình không buồn lâu được.

Vì…chán!

Thiệt. Buồn lâu chán kinh lên được! Thế rồi vì chán quá, bạn sẽ học được một loại siêu năng lực, ấy là tìm kiếm niềm vui. Kiểu như trời nắng chán thì phải mưa ấy mà!

Điều này không giống việc bạn cố tìm mọi cách để mua vui cho mình, tìm mọi biện pháp để che lấp nỗi buồn ấy đi. Nỗi buồn chỉ như vị khách đến chơi nhà bạn, bạn cứ lịch sự tiếp đón lấy nó, rót trà mời nước, hàn huyên đôi điều với nó, rồi khi chuyện đã đủ, bạn tiễn khách đi. Nhẹ nhàng. Cứ đối xử với nỗi buồn như một vị khách quý, vị khách dạy bạn cách làm sao để sống tích cực hơn. Ồ, chính là thế đấy! Nếu cuộc sống mỹ mãn quá rồi, người ta cần gì phải tích cực nữa! Bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được niềm vui là gì, nếu không có sự tồn tại của nỗi buồn. Buồn/vui hoá ra là 1 cặp trời sinh. Vậy nên chẳng có gì là tồi tệ cả, khi bạn buồn. Giống như mùa hè thì trời nắng nóng vậy thôi.

Và khi buồn phát chán rồi, thì hãy thi triển siêu năng lực của mình. “Plus” có một nghĩa thuần là thêm vào, cộng vào. Nếu thế “plus Ki” cũng chẳng có gì ghê gớm, khi tâm sự với nỗi buồn đủ rồi, bạn hãy mở rộng cánh cửa để mời những vị khách khác vào nhà. Cuộc sống này có biết bao nhiêu là thứ hay ho, thú vị, bao nhiêu là niềm vui. Mà cuộc sống cũng chính là ngôi nhà của bạn.

Thêm vào nỗi buồn một chút hài hước. Cộng vào cuộc sống một chút an nhiên.

2. Tại sao trời nóng? Vì nắng quá chứ sao!

Bí kíp của mình để sống sót qua mùa hè chính là, Yêu lấy Nắng. Vầng, không nhầm đâu, mình không yêu điều hoà, mình yêu nắng. Về khía cạnh sinh học, nắng là nguồn năng lượng rất quan trọng cho các sinh vật, giúp con người hấp thu thêm sinh khí, hay còn gọi là prana. Bởi vậy ở những vùng đất thiếu nắng con người thường uể oải, mệt mỏi, tỷ lệ trầm cảm cao hơn hẳn so với các vùng khác. “Đi qua những ngày mưa để yêu thêm những ngày nắng” chính là vậy. Nhưng thường vào những ngày nắng, người ta quên yêu, quên mất mình đã từng mong mỏi nắng đến thế nào.

Dĩ nhiên nắng gắt quá thì ai mà yêu thương cho nổi. Nhưng ít ra, nếu mình chấp nhận sự tồn tại của cái nắng, cái nóng, như lẽ tự nhiên vốn thế, thì mùa hè không đến nỗi khủng khiếp cho lắm.

Tương tự với nỗi buồn. Vì sao chúng ta buồn? Vì người này làm mình tổn thương, người kia khiến mình giận, vì việc nọ không đúng ý mình.

Nếu như nắng giúp con người hấp thu thêm sinh khí, những việc bất-như-ý giúp gì cho mình? Thử tưởng tượng mà xem, nếu tất thảy mọi việc trên đời này đều đúng ý mình, tất cả mọi người đều cư xử như mình mong muốn, có phải đó là 1 cuộc sống tuyệt vời? Nếu thế, tại sao lại có rất nhiều người tự tử với lí do kì cục: vì cuộc đời quá sung sướng, an nhàn, chẳng còn gì để phấn đấu, để cố gắng nữa.

Những việc khiến mình buồn, đôi khi lại chính là những thứ khiến cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa! Bởi vì mình còn cần cố gắng, mình còn động lực để vươn lên, để trưởng thành hơn. Hẳn rất nhiều người thấy mình “xịn” hơn sau mỗi lần vượt qua những chuyện buồn. Yêu những việc khiến mình buồn thì khó quá, nhưng ít ra khi mình chịu chấp nhận những điều ấy, giống như chấp nhận mùa hè thì nóng, khi mình ý thức hơn rằng những điều ấy đang giúp mình trưởng thành hơn, xịn xò hơn, đang giúp mình hấp thu thêm prana – hay còn gọi là “plus Ki”, thì nỗi buồn cũng sẽ đi qua nhẹ nhàng hơn.

Mùa hè thì vẫn cứ nóng và con người vẫn gặp đầy những chuyện buồn. Nhưng chẳng sao cả, vì Ki vẫn luôn ngập tràn và tuôn chảy trong cuộc sống này.

Như một ngày nắng 45 độ, và đứa lười viết như mình đã viết cả bài thi dài hai triệu chữ (với lời động viên dịu dàng từ bố Hùng “Nộp bài hay nộp thận!”)