Liên hệĐăng ký tập

CUỘC THI VIẾT: PLUS KI – LAN TỎA ĐIỀU TÍCH CỰC MỖI NGÀY

Bài dự thi MS31: Một bài viết lạc đề
Tác giả: Phan Thị Phương Thảo

Hôm đọc đề bài của ban truyền thông đưa ra, mình đã nghĩ: “ Chết rồi năm nay định trổ tài một phen mà đề bài thế này thì biết viết cái gì bây giờ nạ”. Và đúng, đến sát sàn sạt hạn cuối nộp bài rồi mình vẫn chả nghĩ ra cái gì. Thì tại vì đề bài khó khủng khiếp, gì mà kể chuyện cho một người đang buồn khiến họ vui lên và tích cực hơn trong 5 phút, hay tinh thần Plus Ki. Ôi cái người mà chỉ biết im lặng ngồi đần ra một góc khi người khác buồn như mình thì biết kể cái chi dợ.

Thế nên thay vào đó, mình sẽ kể về hành trình trở thành trợ giảng ở lớp trẻ em Ki Aikido. Hi vọng bài viết sẽ chỉ lạc đề một vài chút, và biết đâu, các bạn cũng sẽ thấy vui hơn khi đọc bài viết này, vì nó được ghi lại bởi tất cả sự háo hức hào hứng của mình khi ở lớp trẻ em.

Với bản tính của một đứa ham vui và bốc đồng, mình đã nhận lời của cô Loan trà sữa đi trợ giảng lớp trẻ em trong khi chả biết công việc chính là gì. Nhận lời xong cũng cảm thấy lỡ miệng, vì mình chưa có kinh nghiệm gì nhiều với trẻ em cả, lại còn mắc chứng bệnh sợ trẻ nữa chứ. Nhưng đã nói ra rồi sao rút lại, mình tặc lưỡi quyết định, thôi thì quẩy chứ sợ gì.

Thầy từng bảo rằng, khi mình ở thế chủ động, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn để dẫn dắt đối phương. Vậy nên, sáng hôm đó mình dậy sớm, gấp võ phục phẳng phiu đến dojo, tưởng rằng mình sẽ là người đầu tiên đến lớp. Ai dè lúc đến nơi thì đã có một em bé ngồi chờ sẵn. Lúc đó tim mình rớt cái độp, tự gào lên trong đầu: “ Tèoooooooo rồiiiiiiiiiiiiiiiii, vào thế bị động rồi bớ bà con. Giờ biết nói chuyện gì bây giờ nhỉ ” Trong lúc mình đần người ra, em bé đã chạy đến chào cô, giới thiệu bản thân xong lại còn hỏi thăm mình nữa chứ. Vào lớp, mình hơi khớp bởi lớp có nhiều lứa tuổi, màu đai, và tính cách khác nhau. Có cháu hoạt bát lanh lợi, có cháu trầm tính ít nói, có cháu nghiêm nghị có cháu lém lỉnh, muôn màu muôn vẻ. Buổi đầu nhiều ngại ngùng bỡ ngỡ nhưng nhờ có các sempai, sensei và các cháu thì mọi việc cũng khá thuận lợi. Kết thúc lớp với việc các cháu đặt biệt danh mới cho mình là cô Bãi Cỏ Non….

Mình gắn bó với công việc trợ giảng từ lúc đó. Từ sự bỡ ngỡ ban đầu, dần dà mình đã biết cách trò chuyện, tư duy với các cháu. Không có “bí thuật” nào cả, mình chỉ là thật sự chú tâm đến bọn nó. Thi thoảng mình lôi các cháu ra hỏi thăm chuyện nọ chuyện kia, hỏi tại sao con lại thích đi tập, con có nhớ tên cô không, hôm nay đi tập thế nào. Thi thoảng tập đòn cùng, mình lại tâm sự cô cũng kém cái khoản nhớ bên trái bên phải như con, tên đòn cô toàn quên. Thi thoảng các cháu đáp lại, thi thoảng thì không. Chỉ là mình biết mình đã đi đúng hướng khi các cháu nhớ được tên của mình, có đứa đang tập vui quá lại chạy ra ôm mình một cái. Mình vẫn sợ trẻ em, thật sự. Nhưng mình vẫn tiếp tục đến bây giờ. Chẳng phải là do mình “có Ki” như mình từng ảo tưởng, mà là nhờ năng lượng tràn trề như thủy triều từ các cháu đã phần nào giúp mình vượt qua được nỗi sợ đó.

Việc dạy các cháu lễ nghi, kỷ luật, rèn luyện sức khỏe, phòng vệ, đòn thế, tư thế đúng,… các anh chị em của mình đã làm rất tốt. Còn mình, đến với công việc này bởi sự ham vui, tiếp tục bởi mình học được rất nhiều từ bọn trẻ, chính vì thế mục tiêu của mình là giúp các cháu luôn giữ được năng lượng tích cực tươi mới. Khi lớn lên, có thể các cháu sẽ quên tiệt irimi hay tenkan, shomen và yokomen, nhưng các cháu sẽ nhớ một nơi mà các cháu luôn được tôn trọng, quan tâm, được thoải mái, được vui, và được là chính mình.

Quay trở lại với đề bài, nếu bạn mình buồn, mình sẽ bảo nó: “ Ê mày chạy đi trêu con/cháu mày đi đi, hoặc đến ngắm lớp trẻ em của tao đây này.” Mình tin rằng, kể cả cảm xúc có đang tiêu cực đến đâu, chỉ cần nhìn nụ cười tươi rói, mặt mũi sáng rực, sự hăm hở hồn nhiên của chúng nó, thì lại thấy nụ cười nở trên môi ngay. Hihi.