Liên hệĐăng ký tập

CUỘC THI VIẾT: PLUS KI – LAN TỎA ĐIỀU TÍCH CỰC MỖI NGÀY

Bài dự thi MS35: Một dịp muốn chết
Tác giả: Bơ

Mang tiếng là người cười từ lúc đến Dojo tới khi tan lớp đi về nhưng mình thề là mình không cười hiha suốt cả buổi như thế đâu, dạo gần đây mình có nghĩ tới chuyện chết quách đi cho xong đấy hê hê. Tại vì mình dính một cái bệnh gọi là “viêm da cơ địa”, tức là bệnh ngoài da mà các bác sĩ không biết cách chữa hoặc không muốn chữa ấy ạ.

Dạng viêm da mà mình gặp phải là những đám mụn nước ngứa ngáy cứ lan ra, lan ra mãi, từ mặt tới tay chân thân mình, chỗ nào cũng ngứa, chỗ nào cũng chảy mủ tanh. Vậy là hầu như cả ngày mình chỉ ở trong nhà, có cần đi đâu ra ngoài một tí thì mặc quần áo dài, bịt mặt tử tế rồi mới đi. Mỗi ngày mình chỉ quanh quẩn uống thuốc, tắm thuốc, bôi thuốc và ngay cả trong khi ngủ vẫn phải niệm thần chú “không gãi, không gãi, không được gãi”.

Mình đóng cửa thu Ki không muốn giao tiếp với ai hết, thậm chí mình còn bảo bồ mình ngưng gặp mặt cho tới khi mình khỏi bệnh, còn nếu mình không thể chữa dứt điểm như lời bác sĩ chẩn đoán thì thôi, chia tay đi. Sau 1 tháng ăn không ngon ngủ không yên, mình sụt 4kg. Cả cơ thể và tinh thần mình bị bào mòn khủng khiếp, chỉ một ánh mắt lạ, một cử chỉ xa lánh của người khác cũng khiến mình phát điên, tối về úp mặt vào gối khóc như mưa. Dù biết khó khăn thử thách là để mình phát triển, bệnh tật là thông điệp để mình chữa lành phần nào đó trong cơ thể, nhưng mình khổ quá rồi, mình không muốn tiếp tục cuộc sống này nữa.

Thế rồi mình lại đến Dojo đều đặn hàng tuần, dù chân tay ngứa rát không thể tập. Dojo trở thành nguồn Ki tích cực lớn lao nâng đỡ mình qua những ngày đầy nước mắt. Mình bắt đầu mở lòng ra, kokyuhou trao đổi Ki với vũ trụ và nhận về những sự hỏi han, chăm sóc của mọi người. Người chỉ thầy, người cho thuốc, người giúp mình reiki, và ai nấy đều thật lòng lo lắng, động viên mình tích cực lên rồi mau mau quay lại thảm tập.

Tinh thần mình dần khá hơn, nhờ đó mà cơ thể cũng ngưng hao gầy, rồi sau đó, mình gặp thầy gặp thuốc chữa đúng 5 ngày thì khỏi, lại được đi tập Ki như thường, mà mình còn xinh hơn nữa mới lạ. Hoá ra cái việc từng khiến mình sầu khổ muốn chết lại có thể được giải quyết một cách nhanh chóng dễ dàng như vậy. Hoá ra việc sở hữu một cơ thể lành lặn khoẻ mạnh lại tuyệt vời đến nhường này. Hoá ra mình chỉ cần là mình thôi cũng đã xinh đẹp lắm rồi.

May quá chưa tự chết kẻo phí cả ra. May quá cái thẻ tập mua cả quý mới đóng được 4 dấu vẫn còn chưa hết hạn. May quá đủ 400 chữ rồi. Giờ mà được trao giải nữa thì mình cười không ngậm được miệng mất thôi hì hì.