Liên hệĐăng ký tập

Trong các phim kiếm hiệp cổ trang, hay có một nhân vật nào đó chẳng may bị rớt xuống vực, phế võ công… mà gặp được cao thủ ẩn danh, hoặc bí kíp thất truyền – rồi được xem biểu diễn vài đường “tinh hoa võ học” – đánh lại theo y như thế – là cũng đủ để “chơi lớn” cho cả thiên hạ trầm trồ.

Tất nhiên, vì lên phim chỉ có vài ba phút, nên nghe như thế thấy thật…xạo. Nhưng trong việc học nói chung, hay cụ thể ở đây là luyện tập Ki Aikido. Thì, bước cơ bản, sơ khai nhất mà một người luyện võ cần làm, đó chính là Bắt-Chước.

Lần đầu tiên bước chân tới dojo, chưa biết phải làm gì cả, hãy cứ bắt chước. Bắt chước cách mọi người chào hỏi, cách xếp giày gọn gàng trước thảm tập, cách mặc võ phục và thắt đai ngay ngắn.

Khi vào tập, hãy bắt chước (dù còn thô sơ) các động tác khởi động. Bắt chước bước chân, dáng tay của Sensei. Bắt chước cách cúi chào và làm quen với bạn tập. Bắt chước cách nắm tay “có Ki”, bắt chước từng động tác, phân thế của một đòn võ.

Bắt chước người khác tập trung và nghiêm túc khi luyện tập. Bắt chước việc hỏi han Sensei những điều ta còn chưa rõ. Bắt chước cái cảm giác khi Sensei chạm vào người mình để Ki-test, để thị phạm.

Dẫu rằng, không phải nói một tiếng “bắt chước” là ngay lập tức có thể lặp lại điều đó. Tuy nhiên, bằng cách hướng sự chú tâm và mong muốn ấy trong từng giây phút tập luyện, đều đặn mỗi ngày, trong khoảng thời gian dài – ta sẽ từng bước trở nên được như vậy.

Thủa ban đầu của việc luyện võ, đừng vội giành chỗ cho sự sáng tạo, đừng ‘dục tốc bất thành’, đừng so bì, cũng đừng chán nản.

Cứ bắt chước theo cách đơn giản nhất mà ta biết, bằng mắt quan sát, bằng lời hỏi han, bằng cảm nhận của tất cả các giác quan mà ta có. Đó là những dữ liệu quý giá, mà ta giống như miếng bọt biển, cứ hút vào trọn vẹn.

Để rồi khi chúng đi vào người, theo thời gian trở thành của ta, chúng sẽ biểu lộ ra bên ngoài theo những cách khác biệt.

Và khi đó ta lại trở thành một dữ liệu sống vô cùng sinh động – cho các đàn em ‘bắt chước’.