Liên hệĐăng ký tập

Tấm ảnh này được phóng viên “chiến trường” Yann V. Le chụp nhân dịp câu lạc bộ Ki Aikido Hà Nội có một buổi biểu diễn giao lưu nhỏ với trường Đại học Bách Khoa Hà Nội.

Anh thanh niên đầu trọc mặt gian nằm dưới đất kia là Linh Mạnh Nguyễn (thợ may nổi tiếng nhất dojo với rất nhiều khách hàng thân thiết). Nó tập trước tôi vài tháng, tình cờ thế nào mà thành cặp uke nage rồi dắt díu nhau qua 2 kì thi kyu 5 và 4, rồi hứng chí chơi luôn cả mấy tiết mục biểu diễn taigi. Gọi là uke ruột vì sở dĩ tôi làm uke cho nó nhiều nhất ở dojo và ngược lại.

Vậy thì tất cả có liên quan gì đến cái tựa đề của status này? “Hãy đặt mình vào vị trí của người khác”, đó là dòng chữ có trên chiếc kẹp sách hạc giấy – quà tặng của thầy Seiji Tsuzuki cho các bạn võ sinh nhân dịp seminar tháng 9/2018 – mà tôi bốc được.

Hồi mới đi tập aikido, tôi hay lên youtube xem video biểu diễn của các sensei đẳng cấp cao, đánh đòn bay lượn như chim, thế là mê tít quyết cũng phải đánh được nhanh và uy lực như thế. Và như vậy thì tất nhiên là uke Linh được nếm tất cả các trò thử nghiệm của tôi. Thế là lần nào nó cũng kêu chậm lại rồi kêu tôi quăng ném nó hùng hục. Lúc nào tôi nghĩ cũng phải đánh nhanh rồi quăng uke vèo vèo thì đòn thế mới ngon lành được.

Ấy vậy mà mọi thứ không dễ dàng như thế vì quá trình này hay làm tôi ăn bớt một số kĩ thuật cơ bản và đặc biệt là có những lúc tôi chả thèm quan tâm đến uke, cứ di chuyển và ra đòn theo ý mình thích. Sau đó, tôi bắt buộc phải tập chậm lại và thường xuyên đặt câu hỏi cho uke rằng cảm nhận của uke thế nào, có thấy “thốn” không, có mắc ở đâu không. Rồi có những lúc khi đặt vai trò của mình là uke, tôi phải tự ngẫm nghĩ xem cách di chuyển, cách ra đòn, cách khóa nào mới hiệu quả.

Nói đến aikido là nói riêng thế thôi, còn nói chung ra cuộc sống xung quanh mới thật sự là điều đáng đền suy ngẫm. Có nhiều lúc con người thích suy nghĩ và hành động theo ý thích của riêng mình mà chả cần quan tâm đến cảm giác của những người xung quanh như thế nào. Hoặc khi một việc xảy ra không như ý, chúng ta dễ phán xét sự việc theo ý kiến của mình hơn mà ít đặt mình ở các góc nhìn khác để đánh giá vấn đề. Chí ít thì tôi cũng hay như thế lắm.

“Hãy đặt mình vào vị trí của người khác” khiến bản thân tôi phải chậm lại hơn, nhìn nhận mọi thứ đa chiều, để đưa ra những góc nhìn đúng đắn, nó cũng giúp tôi dễ đối diện hơn với những điều không xảy ra đúng ý mình trong cuộc sống.

Những ngày cuối năm 2018, được tập luyện với các bạn từ đại học Keio sang, tôi càng thấm hơn nguyên tắc này. Mặc dù còn trẻ nhưng các bạn đều đã là đai đen nhị đẳng, tam đẳng trở lên (trình độ mà tôi phải gọi là các sensei), ấy vậy mà các bạn đều mang một thái độ khiêm nhường, quan tâm đến cảm giác uke đối diện. Câu mà thường xuyên các bạn hỏi tôi là “anh cảm nhận đòn thế vừa rồi thế nào” “anh có thấy đòn nhanh quá không”,…Rồi các bạn cũng tập chậm rề theo tôi để tôi cảm nhận được đủ các di chuyển của đòn thế. Ở các bạn ấy càng tiếp xúc lâu tôi lại cảm thấy sự khiêm nhường như một “bông lúa chín trĩu hạt cúi đầu”.

Con đường này còn dài, và tất nhiên tôi và các bạn của tôi sẽ có thêm nhiều bài học khắc ghi hơn. Năm mới 2019, bản thân tôi vẫn chỉ muốn nhắc lại tiêu đề của status này – nó đã đi theo tôi cả năm 2018 và có thể mãi sau này nữa: “Hãy đặt mình vào vị trí của người khác“.

– Đinh Tất Thắng – 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *