Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS01: Trịnh Hồng Loan

Thế là sắp tròn 3 năm kể từ ngày đi học Ki rồi đấy. (Tính theo tháng đến hôm nay là cũng tròn phết rồi) Thế là sắp tự tin để nói đã học Ki được 3 năm. Mỗi tội thi thoảng cũng nghỉ học, không đi đều chằn chặn tuần 2, 3 buổi trong suốt 36 tháng qua cho lắm.

Lý do giúp mình duy trì đi học Aikido hồi đầu một phần là do muốn nâng cao sức khỏe, có thể tự vệ khi bị tấn công (suy nghĩ rất cơ bản của một đứa con gái đi học võ )). Càng về sau mình lại càng thấy Ki-Aikido không học “chữa bệnh” mà thiên về “phòng bệnh” nhiều hơn. Tức là thay vì học võ để đánh nhau và giành chiến thắng, bạn học cách “hóa giải xung đột trước cả khi nó bắt đầu”. Nghe có vẻ hơi “cao siêu” 1 chút, nhưng khi học các sensei sẽ liên hệ đến những thứ rất đời thường như: đi lại, chào hỏi, bế em, hay đôi khi cả cuốc đất với kéo xe nữa, hay lắm ))

Mình luôn muốn được biết nếu ngày đó mình không “lỡ bước sang Ki” thì giờ đây mình như thế nào. Sau khi ngồi tự kiểm điểm, mình đã thực sự nhận ra những sự thay đổi.


Thay đổi về bên ngoài có thể nhận thấy rõ là dáng đi của mình đỡ gù hơn trước, đi lại nhẹ nhàng chắc chắn hơn. Việc giữ sống lưng thẳng và di chuyển nhẹ nhàng góp phần rất lớn vào một đòn thế thành công. Và khi đứng thẳng, bạn cũng sẽ thấy tự tin hơn rất nhiều.

Nếu như mình không đi học võ thì chắc cả mấy năm cuối đại học và cả quãng thời gian từ khi đi làm đến giờ mình sẽ thấy mệt mỏi và tù túng lắm. Cái cảm giác sau giờ học giờ làm, được đến dojo nhìn thấy những gương mặt thân quen là đã vui lắm rồi.

Lúc tập luyện hăng say thì bài vở cũng gác lại 1 bên, những lời sếp mắng chửi cũng bay đi hết. Mỗi lần tập luyện hết mình là lại ra về với một tinh thần sảng khoái, cảm thấy thân thể trở nên nhẹ nhõm, linh hoạt (có khi còn cảm giác cao thêm mấy phân vì được giãn gân giãn cốt).

Rồi cũng ngấm dần nguyên lí bất phân tranh của Hiệp khí đạo, đi học không đố kị bạn bè, đi làm không ghen ghét đồng nghiệp, không có ý đồ đánh sếp; biết “đặt mình vào vị trí đối phương”, để hiểu nhau và cùng nhau phát triển.

Cũng có thể hiểu Ki-Aikido HN là 1 nơi mình cực kì tin tưởng để giải quyết các vấn đề trong công việc và cuộc sống. Bất cứ khi nào buồn bực, tức giận, hay cả khi vui quá không kiềm chế được mình, Ki Aikido luôn có cách giải quyết. Hoặc là hùng hục tập luyện các đòn thế, hoặc tĩnh tâm lại với việc hít thở Kokyuho, thậm chí chỉ cần nhắn tin cho 1 bạn, 1 chị đồng môn là sẽ có ngay người cùng dốc bầu tâm sự.

Dạo trước mình có đi học bơi, cũng thấy một vài nguyên lí của Ki áp dụng vào bơi rất tốt như: thả lỏng toàn thân, extend Ki, chuyển động có nhịp, và luôn giữ bình tĩnh trong mọi trường hợp. Đó có thể hiểu là “Bơi” có Ki, thậm chí CLB mình còn có cả sub-club “Run with Ki”, mà giờ đã biến thể thành “Đổ rác” with Ki, và cả “Ăn-xem-chơi with Ki” nữa chứ ))

(Nếu bạn ở CLB đủ lâu, có khi bạn cũng sẽ bị “lây” cách nói với cấu trúc kiểu “… + có Ki”, ăn có Ki, ngủ có Ki, hay khen nhau kiểu: “có Ki đấy )”)

Lâu lâu có một cuộc thi như thế này cũng vui, ngoài việc “chả may” có thể “bị” trúng giải, đây cũng là một cơ hội tốt để mình nhìn lại quãng đường 3 năm qua, thêm trân trọng và biết ơn những gì Ki đã mang đến cho mình.

Và rõ ràng đã thấy: “3 năm, Ki vẫn là nhà.”

Bài viết tương tự

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS30: Ngọc Lê... Thấm thoát đã gần 2 năm kể từ ngày mình đặt chân đến Dojo của Ki Aikido Hà Nội, thực sự trong 2 năm ...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS16: Nguyễn ... Bài viết: Tôi đã đến với Ki Thành Công như thế nào? Vốn cũng có đam mê và nghiên cứu võ học từ thời...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS24: Trịnh M... Ki-Aikido là gì vậy?Thú thật là tớ đến với Ki-Aikido với tâm thế của một đứa trốn chạy. Tớ trốn ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *