Liên hệĐăng ký tập

Bài dự thi viết dưới dạng một lá thư, vô cùng tình cảm.

1.

T thương quý.

Bây giờ đang là những ngày nóng nực nhất của mùa hè, lũ ve cũng đã thôi không còn rát cổ kêu ran, nước sông đang vào độ lên cao, còn anh thì mới thi lên cấp xong đợt cuối tháng sáu.

T này, chưa bao giờ anh kể em nghe về việc luyện tập Ki-Aikido của anh phải không?

Cũng như hiếm khi lắm anh mới kể với em về M, mà có kể về M đi nữa thì cũng chỉ là những câu chuyện như bị che phủ bởi một màn sương mù dày – những câu chuyện về những bức hình chụp lũ sứa chết mà anh và M bắt gặp khi đang dạo chơi ven biển. Nhưng với những câu chuyện về Ki thì lại khác, tuy là lần đầu anh kể với em nhưng anh lại muốn nói thật rõ ràng sáng tỏ về những trải nghiệm mà anh có cho em nghe. Đây có lẽ là một bước tiến bộ trong việc cố gắng biểu đạt bản thân mình với người khác của anh. Trước đây, anh thường viết cho em về những điều lặt vặt trong cuộc sống nhỏ hẹp của mình mà tránh đối diện trực tiếp với những điều chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim anh (có lẽ vì anh vẫn chưa thể cởi mở một cách vô tư với người khác); nhưng lần này anh sẽ cố thử xem. 

Giống như một bài học anh có được từ việc tập Ki đó là sau khi đóng lại cánh cửa võ đường là lúc chúng anh sẽ bước vào một “võ đường” lớn hơn – võ đường của cuộc sống – để áp dụng các bài học có được trong từng hoạt động và công việc hằng ngày.

Điều kị nhất mà thầy nhắc chúng anh nên tránh là có một thái độ phân biệt, coi việc luyện tập của mình là một điều gì đặc biệt và tách rời với các sinh hoạt khác của cuộc sống đời thường. Cũng như thế, anh cũng không muốn chỉ kể với em về những điều vặt vãnh thường nhật của đời sống mình mà anh còn muốn kể em nghe về cả những điều “đặc biệt” trong trái tim anh. Anh đang cố gắng để có được một cái nhìn phóng khoáng và bình đẳng.

2.

Anh nghĩ rằng một khi chúng ta toàn tâm toàn ý dành trọn tâm huyết cho một điều gì đó thì ta đều có thể rút ra cho riêng mình những bài học quý từ đó. Nó như thể là cái bài học kia thì đã có sẵn trong ta rồi và chỉ chờ một chất xúc tác từ bên ngoài để được biểu hiện ra mà thôi.

Như điều anh nói bên trên về một trạng thái tinh thần vô phân biệt đó em, nó tuy được thầy anh hay nhắc lại một cách trực tiếp nhưng nó lại chỉ thực sự đến với anh trong một tình huống dường như không liên quan.

Trong môn Ki-Aikido này, mỗi khi thực hiện đòn thế là chúng anh hay được các thầy nhắc về tầm quan trọng của việc chuyển động với toàn bộ cơ thể hay là chuyển động “nguyên khối”. Tức là việc cần tránh là các bộ phận cơ thể bị tách rời nhau khi thực hiện đòn, ví dụ như khi anh muốn dịch chuyển bạn tập mà anh lại cố gắng dùng lực tay để kéo hay đẩy thì sẽ vô cùng khó khăn, nhưng nếu sau khi đặt để tay mình ở một vị trí phù hợp và đảm bảo mình có một tư thế vững chãi tự nhiên thì việc còn lai sẽ hết sức đơn giản là mình chỉ cần di chuyển toàn thân thể mình như một khối liền nhau thế là tự nhiên đối phương sẽ bị dẫn đi theo hướng chuyển động của mình. (Ôi anh ước gì em có ở đây để cùng lên võ đường luyện tập với anh chứ nói thế này thì thật là khó hình dung quá. Nhưng mà thôi không sao.)

Nói dài dòng như vậy là để em hiểu sơ qua bối cảnh của lần anh ngộ ra bài học bên trên kia chính vào một lần thi triển đòn thế như vậy. Em hiểu ý anh không? Có thể có những bài học mà em cần học sẽ đến với em vào đúng thời điểm trong những tình huống mà nhiều khi ta không bao giờ có thể tưởng tượng ra được. Nhưng anh nghĩ điều quan trong là ta cần có một tâm thế cởi mở và trong sáng để tiếp thu; nói một cách hình tượng thì ta nên có tâm thế của một cái tách rỗng – rỗng để sẵn sàng nhận nước mới rót vào.

3.

T này,

Nói như thế (phần 2 đó em) thì có thể cũng đúng nhưng mà cũng có thể có quá nhiều khoảng trống cho sự suy diễn. Ý của anh là, nhiều khi các bài học chưa phải của ta nhưng nó được ta tiếp thu qua lí thuyết (có thể từ sách vở hay thầy bạn) và ta lại bám chấp vào những bài học hay triết lý đó để làm tiêu chuẩn cho cách nhìn thế giới của mình và một khi đã như thế rồi thì nhìn đâu mà ta chẳng tìm thấy những bằng chứng để xác tín lại bài học phải không em? Anh cho rằng, ta tuyệt đối nên tránh thái độ đó.

May thay, Ki-Aikido cung cấp cho chúng anh những phương tiện để có thể làm được điều đó, tức là gìn giữ tâm ý và tinh thần mình để tránh bị rơi vào lớp sương mù của những “ảo tưởng”.

Phương tiện đó là các nguyên lý về sự hoà hợp của tinh thần và thể xác do sư tổ của Ki-Aikido là thầy Koichi Tohei sáng lập ra. Chúng không phải chỉ là những nguyên lý suông mà còn được cụ thể hoá thông qua hệ thống các bài luyện tập nữa em ạ, anh sẽ nói ra đây một vài ví dụ để sau này nếu có em ở đây anh sẽ đưa em tới Dojo để cùng nhau tập luyện em nhé.

Đây này, một là các bài tập Hitoriwaza, hai là các bài tập thể dục có nhịp Oneness, ba là hệ thống các đòn thế Kumiwaza, bốn là các bài tập với kiếm và gậy, năm là bài tập hít thở Kokyuho hay bài tập thả lỏng Toisu No In , vân vân…

Điều tuyệt vời là các bài tập này chúng ta sẽ được cùng nhau học tập và luyện tập trên dojo để sao cho mình có thể quen được với cảm giác đúng và cả nhận diện được cảm giác sai (đúng ở đây là tiệm cận được với các đại nguyên lý mà anh vừa nói) để từ đó sau khi rời võ đường là ta có thể tự nhắc mình chỉnh sửa trong cuộc sống hằng ngày hay tự luyện tập mỗi khi có thời gian rảnh rỗi.

4.

Nếu để kể với em về trải nghiệm với Ki mà anh cho rằng là bài học lớn nhất góp phần tạo nên những thay đổi tích cực nơi anh thì anh sẽ nói về việc Ki đã dạy anh giữ cho mình một trạng thái tinh thần tĩnh tại nhưng vẫn linh hoạt tự nhiên. Anh rất muốn nói rõ ràng về điều này cho em hiểu nhưng thực sự là anh cũng không biết phải nói thế nào nữa. Thôi thì anh lại trở lại địa hạt văn chương, nơi chúng ta vẫn hiểu nhau như đã từng hiểu nhau.

Có lẽ từ trước đến nay, anh viết cho em nhiều nhất về sông. Đoạn sông Hồng chảy qua quê anh thì dòng chảy rất dịu êm nên nhiều khi nhìn ngắm từ xa ta cứ ngỡ sông chẳng hề chảy trôi. Thế nhưng, chúng ta là người lớn mà em nhỉ, nên ta thừa biết rằng sông thì khi nào cũng đang chảy trôi. Cùng lúc sông chảy trôi và hiện diện ở mọi nơi trên dòng chảy của nó, ở thượng nguồn, hạ nguồn và ở khúc sông quê anh cũng thế. Vì sông chảy dịu êm như thế nên có những buổi hoàng hôn khi mà mặt trời đã lặn sau đường chân trời nhưng vẫn còn kịp hắt lại lên những đám mây dày một vùng ráng chiều thì toàn bộ vùng nước sông phía đó cũng nhuốm một màu cam gắt như màu trời mây.

Trạng thái tinh thần mà anh nói bên trên cũng tương tự như thế, như một dòng sông chảy dịu êm, nên dù có vận động chảy trôi linh hoạt nhưng vẫn có được sự tĩnh lặng để phản chiếu màu của ráng chiều.

Thôi thư đã dài rồi, anh dừng bút đây. Bây giờ, đang là những ngày nóng nực nhất của mùa hè, lũ ve cũng đã thôi không còn rát cổ kêu ran, nước sông thì đang độ lên cao. Ngày xưa ‘có một dòng sông đã qua đời’ em nhỉ? Bây giờ thì có một dòng sông đã ra đời trong tim anh và chúng ta sẽ nuôi dưỡng nó cùng nhau em nhé. Xin chào em.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *