Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS15: Trần Thanh Loan

Ban đầu đã nhất định không viết lách gì hết để thể hiện là mình không ham hố giải thưởng. Nhưng người tính không bằng Tenchi tính, cả ngày ngủ lăn ngủ lóc nên tối…mất ngủ, lại lục đục mở máy lên. Thì đành mang tai-tồ hám lợi vậy. Âu cũng định viết lâu rồi. Nhỡ chẳng may lại được quả logo thêu tinh xảo như Hùng xàm-sei hứa hẹn thì sao.

Vào CLB chưa được bao lâu nhưng đã mang cái danh Trần Lôi.

Mình nhớ là mình không rủ rê theo kiểu tóm áo lôi đi, hay “em mà không đi tập thì chị sẽ trừ lương, đuổi cổ” mà mình chỉ dùng Ki để cổ vũ, động viên mọi người trong giai đoạn event nước sôi lửa bỏng kiểu “Toàn tâm toàn ý hướng tới mục tiêu”, hay nhẹ nhàng tâm tình khi các bạn có vấn đề trong các mối quan hệ theo hướng “quan trọng là kết nối, tôn trọng Ki của đối phương”…Chắc vì tò mò muốn tìm hiểu xem rốt cuộc Ki-Aikido là môn võ gì mà bà này dùng võ mồm oách thế nên đồng bọn mới lũ lượt kéo nhau đi học. Chứ “lôi” thì oan uổng quá!

Thế rốt cuộc lại Ki-Aikido có ý nghĩa gì với mình mà mình lại tin và yêu đến vậy? Để rồi sau mình, con đường Ki đa cấp của đồng bọn trở nên dài đằng đẵng chưa thấy có điểm kết thúc. 

Ki-Aikido giúp mình ý thức về hơi thở. 

Thở là hít oxy và thải ra khí carbonic thôi chứ có gì mà phải học nhỉ? Mà lại còn học từ một môn võ chứ không phải thiền hay khí công gì mới là vô lý chứ? Nhưng quả thực, đến với Ki-Aikido mình mới thực sự có ý thức về vai trò của hơi thở trong mọi hoàn cảnh. Cứ thử bị Ki-test mà không thở ra hít vào xem, hay khi đánh một đòn Aikido, hoặc giả khi thấy nhân viên mắc lỗi, đối tác nói gì đó đụng chạm, nếu không quay về với hơi thở thì toàn thân sẽ cứng ngắc, máu dồn lên mặt, tim đập loạn xạ và thế là xong. Tan hết con nhà bà nát!

Ki-Aikido giúp mắt mấy đứa trong công ty mình to hơn. 

Chả là ngày trước mỗi khi phòng hết nước là cả phòng lại phải đợi tới khi 1 anh em mày râu ít ỏi nào đó xuất hiện để nhờ vả vác bình nước 19L từ tầng thấp lên tầng cao hoặc ngược lại. Nhưng từ ngày đi học (hẳn nào các cụ bảo: “Nghèo cũng phải cho thằng Tèo đi học”, có học có khác lắm), mình có thể thư thái, thanh thản bê một em 19L lên phòng cho lũ loai choai kia, làm tụi nó la ó ầm ĩ, mắt tròn to hơn mắt bò. Mình nhận thấy bên cạnh tư thế, cách cầm nắm có Ki kết hợp với hơi thở ra, còn một yếu tố nữa chính là…Ki. Tinh thần quyết định thể xác là đây. Tinh thần xác định là mình làm được thì mình sẽ làm được. Vậy thôi! (Chia sẻ chỉ mang tính chất câu giải thưởng nên CLB không được lợi dụng để bắt khuân vác vật nặng trên dojo đâu nhá!)

Ki-Aikido giúp mình…chơi billards xuất thần. 

Trong chuyến đi công tác Hà Giang vừa rồi, ở chỗ homestay có bàn billards nên có em nhân viên rủ chơi cùng. Ban đầu mình nhất mực từ chối vì cả đời cầm vào cây cơ chưa đến 2 lần, và thọc bi vào lỗ chắc cũng chả đến số 2. Từ hồi học cấp 2 tụi con trai cùng lớp thi thoảng có rủ lũ con gái đi chơi billards cùng (thực chất là để xem tụi nó chơi) nhưng mình chả mấy khi đi vì hồi đó thấy mấy chốn đó không “lành mạnh” lắm. Đường đường là lớp trưởng, con ngoan trò giỏi sao lại đi chơi billards được.

Thế nên sau hai chục năm mà bảo cầm vào cây cơ và chơi trước mặt tụi nhân viên mà đánh không trúng bi thì nhục lắm! Nhưng lần này tự dưng lại nhớ tới tinh thần mà Thao sensei từng nói vào những buổi đầu mình đi tập: “Đã đánh thì không sợ, đã sợ thì không đánh”. Cứ thế đánh thôi! Thấy căng thẳng chỗ nào thì lại quay về hơi thở để thả lỏng. Còn kỹ thuật thì áp dụng chiêu thức Quang Anh sensei chia sẻ hôm Tết đến nhà chơi trò ném kẹo: “Cứ nhắm thẳng vào đích! Tưởng tượng đường cong mà viên kẹo sẽ đi để tới đích đó!” Và allez hấp, chơi 2 ván thắng gần như tuyệt đối 1 ván, 1 ván còn lại thua sát nút.

Vậy đó, ném kẹo, billards, Aikido hay bất cứ thứ gì khác đều chỉ là phương tiện mà thôi. Lúc nào ngắt Ki hoặc nhất điểm không còn ở bên dưới nữa thì không “trúng”. Nhưng cũng với tinh thần “không ngắt Ki” đó để mà điều chỉnh, để mà quay trở lại tiếp tục “ván cơ” hay bất kỳ hành trình nào của mình. Mọi chuyện đều sẽ ổn. 

Ki-Aikido giúp mình có những cuộc họp hài hoà hơn với những đối tác khác phong cách và giá trị. 

Đứng ở vị trí của đối phương mà hiểu cho họ – không ngờ mình lại được trải nghiệm nó trong 1 môn võ. “Cuộc chiến kết thúc từ trước khi nó bắt đầu” – mình đã có những “cuộc chiến” như thế trong công việc cũng như trong cuộc sống thường ngày. Có những cuộc họp mà các đối tác đều lớn tiếng vì sợ nếu không thế thì họ sẽ bị lép vế, bị thiệt thòi. Nhưng khi mình chia sẻ với tâm thế hiểu cho việc họ đưa ra những đòi hỏi như vậy, hỗ trợ họ hết sức trong khả năng vì lợi ích chung chứ không phải vì lợi ích của cá nhân mình, công ty mình, thì không khí trở nên hoàn toàn khác. Và họ lại đem đến cho mình nhiều quyền lợi, ưu đãi, hỗ trợ hơn cả việc mình yêu cầu. 

Ki-Aikido giúp mình có thêm đức tin. 

Mình nhớ trong 1 buổi tập, Quang Anh sensei có đưa ra 1 tình huống về việc khi bị dồn tới chân tường, thay vì tách mình ra khỏi bức tường đó để chống cự lại với đối thủ thì mình dựa hoàn toàn vào nó và xoay chuyển tình thế. Cho dù trong cuộc sống có những lúc không có bức tường vật lý như thế, nhưng vẫn hãy luôn tin vào bức tường vô hình ở phía sau lưng mình, đó chính là Tenchi.

Cũng có lần sensei hỏi: “Mọi người có tin vào Tenchi không?” Mình nghĩ: “Có chứ! Đó là điều hiển nhiên mà, có gì mà không tin”. Nhưng khi gặp tình huống khó khăn, những điều bất như ý, mình trở nên hoang mang, lo sợ. Lúc đó mình mới phát hiện ra: thì ra mình không thực sự tin vào Tenchi, không tin vào bức tường ở phía sau lưng mình. Tin vào Tenchi cũng giống như nói và tin vào “tuỳ duyên” vậy. Chấp nhận được điều đó thì mới thực sự có niềm tin vào Tenchi. Người ta hay nói: “Có niềm tin là có tất cả!” Đã gọi là niềm tin thì làm sao để chứng minh đây? Nhưng khi mình tin, người khác tin, người khác khác nữa cũng tin. Cả một tập thể cùng tin thì sẽ tạo ra sức mạnh ghê gớm lắm! Và ở Tòhe, tụi mình đã và đang làm được rất nhiều điều dựa trên nền tảng Niềm tin này. Và cùng với Ki-Aikido, niềm tin đó nơi tụi mình đang ngày càng được tăng trưởng.

Còn nhiều nhiều thứ lắm, từ những thứ từ to đùng như quét nhà có Ki, đổ rác có Ki hay chuyện bé xíu như hoà bình thế giới, quốc thái dân an mà mình đã thu nhặt được trong suốt hơn 6 tháng học ở Ki-Aikido Hà Nội.

Nhưng trên tất cả, mình đã có một nơi để “trở về” trong vô thức mỗi khi thấy mệt lẫn thấy vui, nơi đó có thầy, có bạn, có những “phù thuỷ” vỗ vai hỏi: “Em/chị đang có chuyện gì đúng không?” mà mình không cần phải thanh minh thanh nga gì hết cả. Họ biết hết, vì họ có Ki – thứ vũ khí không nhìn bằng mắt thường được mà nguy hiểm hơn cả súng đạn đó! Ghê gớm lắm!

Nhưng mình cũng có Ki mà nhỉ. Và mình tin rằng càng học, mình sẽ càng cảm nhận được nó rõ ràng hơn.

Thế nên có ai hỏi: “Định học Ki tới bao giờ thế?” Mình đều trả lời: “Khi nào còn thở, khi đó còn học!”

Bài viết tương tự

chuyện tập Ki chuyện tập KiTôi biết đến Ki-Aikido cách đây nửa năm, chính thức tập Ki được hai tháng. Chủ nhật...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS20: Đinh Th... Khi được nhắn nhủ dụ dỗ “em ơi viết một bài ủng hộ cuộc thi đi nhé”, trong đầu mình hoàn toàn không ...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS08: Mimo Hư... Bài viết: Ki và Nam béo Nam là chồng mình, cũng là người hay vỗ cái bụng béo và bảo m...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *