Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS16: Nguyễn Minh Trang

Bài viết: Tôi đã đến với Ki Thành Công như thế nào?

Vốn cũng có đam mê và nghiên cứu võ học từ thời niên thiếu: các bộ từ tiểu thư nhu đạo, teppi, truyền nhân atula, ½ ranma.. tôi đọc mòn luôn, cũng thử qua vài môn từ thái cực, penkat, judo, côn và karatedo (mấy năm lận đó).

Ngặt rằng, càng già độ bánh bèo tăng tỷ lệ thuận với khả năng ì vận động, mấy cái đấm đá, xuống tấn, đỡ gạt tôi nghĩ: thôi chỉ dành cho tuổi trẻ. Tôi ngậm ngùi rửa tay quy ẩn khỏi chốn võ lâm, thời gian thấm thoát cũng đc năm.

Nhưng bản tính con người thường khó đổi. Cái bản tính của tôi lại là dễ bị lôi kéo và dụ dỗ. Một ngày đẹp trời, có cô bạn đồng nghiệp rủ đi tập Aikido. Nghĩ ngợi 5 phút, tôi phân tích cũng nhiều ghê lắm: mấy đòn khoá lợi hại này, quăng người tan như chim bay, môn đó võ nhu chắc cũng nhẹ nhàng nữa, mà còn nhân tố quyết định thêm nữa là đợt đó đang rảnh quá mà, chỗ tập thì tiện trên đường đi làm về, thời gian hợp lý, lại sẵn có bộ võ phục karate có thể tái chế được. Tất cả điều đó dẫn tôi lần đầu tiên đặt chân tới một dojo Aikido.

Stop, vẫn phải tua lại đoạn trước nữa: bởi vì đã có võ phục cũ nè, nhưng ngặt nỗi không có cái đai trắng nào, do lười mua hoặc tiếc tiền, tôi tìm tới cách giải quyết là sử dụng quan hệ – quan hệ ở CLB Karate cũ nha. Inbox facebook, nhắn tin điện thoại, hỏi tất cả các bằng hữu cũ xem ai có còn cái đai trắng nào cho tôi mượn, cũng nhân dịp lu loa với thiên hạ tôi chuẩn bị đi học võ lại, hịn lắm nha, học Aikido đoá, mấy em đệ cứ trầm trồ, làm tôi lại được dịp nở mũi ))


Quay lại về đoạn ngày đầu tập aikido, tôi cũng khá ấn tượng, màn khởi động hơi là lạ, mấy động tác hua hua tay, rùi tập ngã. Lại vì tiền đình yếu nên buổi đầu ấn tượng chủ yếu là thấy hoa mắt chóng mặt, nhưng không khí lâu lâu được động chân động tay cũng khá thú vị, thế là tôi nghĩ, ừ, mình tập Aikido đi.

Xong buổi 1, buổi 2: tôi trùng lịch đi chơi xa 1 tuần – nghỉ, buổi 3: cô bạn kia đi ăn với hội, 2 chị em nhìn nhau cười, thôi cùng nghỉ, buổi 4: bạn kia thông báo rằng, lớp chuyển địa điểm tập tận xa xa. Tôi tui ngỉu, xa vậy không đi được. Nghỉ.

Chẹp, nếu không phải vì cái đai trắng đi mượn và tâm lý sợ trẻ con nó cười cho vào mặt thì chắc Aikido với tôi đến đó là dừng. Vì động lực to lớn đó thúc đẩy mà tôi lên mạng tìm kiếm, nhớ ra có mấy người quen tập 1 CLB Aikido gì đó, thế là tôi lục ngay địa chỉ, liên lạc và xin theo học. Thậm chí lúc đó tôi còn không để ý là có đến mấy chữ Ki trong tên của CLB.

Đã hơn 500 con chữ kể lể xong về việc tôi đã tới Ki-Aikido Thành Công như thế nào. Và xin được nói thêm về chuỗi ngày tiếp theo, đến cả vài tháng sau đó là thời gian khủng hoảng về nhận thức thực sự. Hoang mang lắm, rằng tôi không biết mình đang tập môn võ gì.

Nền tảng võ học của tôi bị vứt hết (nói không phải vênh chớ, ở CLB cũ tôi cũng thuộc hàng senpai cốt cán, lâu năm, trò ruột của sư phụ), mà giờ tất cả những kỹ thuật đó không giúp gì được mà ngược lại làm tôi thấy mình là đứa học ngu nhất lớp vì khó thả lỏng, dùng quá nhiều sức, chuyển động quá nhiều gia tốc… Rồi sensei đứng lớp nói về những nguyên lý toàn gắn tầm vóc vũ trụ , nói về tinh thần điều khiển thể xác, thêm cái tiết mục test mọi lúc mọi nơi, senpai trong lớp người thì ăn chay, người thì làm thơ nữa, Thật lòng tôi không biết có phải mình gia nhập nhầm giáo phái nào không .

Nói đi cũng phải nói lại là cũng có những kết quả, khi có áp dụng Ki thực sự cũng vi diệu lắm, làm tôi cũng nhiều phen thấy trầm trồ. Và vì càng không hiểu mà càng khiến tôi tiếp tục con đường với Ki như vậy (cũng phải kể đến vì dojo toàn những người dễ thương, sensei đẹp trai, lớp học lúc nào cũng vui), dần dà lâu ngày… gì chứ, đến giờ nói thực là tôi vẫn chưa hiểu hết.

Dù có hiểu hay không, Ki vẫn đủ ám tôi hàng ngày không rời.

Cái tật xấu sau khi tập Ki là đi đâu cũng muốn test người khác, thi thoảng đang đi nhớ ra, dừng luôn 5s chỉnh lại dáng này, còn có lúc tưởng tượng như có 2 người cùng núi vai xuống như trên dojo, và tiếp tục bước đi, giữ trục, dáng hiên ngang ), lưng giữ cho thẳng, hông đẩy về sau này, rất hay ngọ ngậy đầu ngón chân tìm cảm giác nữa, với lại mấy mẹo dùng cườm ngón út nữa. Hay lắm đó.

Nhưng vi diệu nhất vẫn là giữ Nhất Điểm – hay cực luôn: cả lúc bực tức, lo lắng, hay sợ sệt chỉ cần giữ được nhất điểm bạn sẽ thấy mình cool ngầu vô đối.

Để hiểu Ki nếu chỉ bằng logic thông thường tôi cứ thấy nó thô thiển kiểu nào đó. Bạn phải cảm nhận và thực hành Ki với mọi giác quan, mọi trải nghiệm với cả tâm trí và cơ thể, cả những lúc bị test fail, sửa lại, hay những lúc chỉ vài giây thấy hiệu quả thực sự của việc ý chí của bạn đã tác đông thực sự lớn thế nào tới vận động của cơ thể.

Từng chút từng chút một, rồi thì tôi quên luôn những thắc mắc hay hoài nghi cũ. Không cần hiểu mới yêu, nhưng yêu rồi bạn sẽ hiểu và hiểu không bởi lý lẽ, mà là cảm nhận.

Thì các thầy khuyến khích là nên làm uke cho các senpai, sensei , shihan nhiều vào còn gì, để các thầy ném cho bay vèo vèo ý, để mà cảm nhận đòn ý, bị đánh cũng là hạnh phúc luôn đó, đặc biệt là bị Ki đánh trúng )

Trên là chia sẻ cá nhân mình, góp vui dăm ba dòng góp nhân ngày hội vinh danh logo thêu tay tinh xảo của CLB, mọi người đừng lo, bình thường mình không có nói nhiều vậy đâu ^^

Bài viết tương tự

Ki diary – day 6 Mỗi buổi lên dojo là một ngày vui. Nếu ko cảm thấy bình an, hạnh phúc trong từng hơi thở, từng đ...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS18: Thảo Ng... Ki – Đường tôi về Nhà Ichigo Ichie – Nhất kỳ nhất hội – Mỗi lần gặp gỡ đều đáng quý, bởi nó không b...
Ki-diary #4: Hết gạo – Chia sẻ thành viên CL... Ki-diary Day 04: Hết gạoHồi trước mình có xem phim Zen, nói về thiền sư Dogen của Nhật Bản....

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *