Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS18: Thảo Nguyễn

Ki – Đường tôi về Nhà

Ichigo Ichie – Nhất kỳ nhất hội – Mỗi lần gặp gỡ đều đáng quý, bởi nó không bao giờ lặp lại.

Tôi học được từ này từ thầy Quang Anh khi thầy là diễn giả của TED Bà Triệu, và đó cũng là một phần tôi quyết định đi học Ki-Aikido. Ichigo Ichie cũng là lý do để tôi tham gia cuộc thi viết Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày. Dù tôi mới chỉ đi tập được năm tháng, mọi hiểu biết về Ki cũng như bản thân môn võ Aikido còn hạn chế, nhưng nếu không viết ra thì biết đâu sẽ không còn cơ hội tham gia với moi người một lần nữa. Dù những câu chữ còn ngô nghê của một người khờ về Ki, nhưng biết đâu nó cũng có cái thú vị riêng.

Năm ngoái tôi có chuyện buồn. Tôi cố gắng chống chọi với nó bằng nhiều cách. Tập như điên tại phòng tập gym. Tham gia chạy bán marathon. Đi du lịch bụi tới một nước không an toàn cho con gái như Ấn Độ. Cố gắng có mặt tại những cuộc vui của bạn bè. Học nhiều thứ mới. Và viết thư cho một người bạn. Tôi thử làm tất cả mọi thứ, đôi khi ở mức cực đoan, cốt để xua đuổi cái bóng tối bên trong mình. Tôi nghĩ tôi ổn, vì tôi vẫn có thể tiếp tục sống những ngày mới với cái hình hài rất ổn. 

Nhưng mọi thứ thay đổi từ ngày tôi tới Dojo Thành Công. Tôi học một khái niệm rất mới “Tinh thần và thể xác hòa hợp”. “Tư thế đứng đúng”, “Cánh tay không bẻ gẫy”. Trong những buổi học đầu tiên, tôi cố gắng dùng sức của mình, có lẽ cũng khỏe do tôi rất chăm đi tập thể dục, để cố bẻ cho gẫy cánh tay không bẻ gẫy, để cố đẩy cho ngã người bạn tập đang ở tư thế đứng đúng. Và càng dùng sức, tôi càng làm đau bạn tập và chính tôi.

Có lúc tôi tự hỏi, liệu Ki có phải như một tấm gương luôn nói sự thật? Khi tôi gồng cứng cơ thể, khi tôi dùng sức chống chọi, cái tôi nhận về là một tư thế chông chênh, chỉ cần một lực nhẹ bên ngoài là đổ ngã. Điều đó cũng giống như những gì diễn ra bên trong tôi vậy. Khi tôi thật sự thả lỏng và làm theo những lời hướng dẫn của các sensei, senpai chỉ dạy, tôi có một tâm thế vững vàng hơn. Việc cần làm duy nhất bỏ mọi thứ ở bên ngoài thảm tập, tập chung vào bài học và thực hành với bạn tập.

Sau khi đi tập được một tháng, tôi có email cho bạn mình rằng: “Tớ đi học Ki Aikido được 5 buổi rồi và ngày càng thấy yêu thích nó. Không biết có phải do thầy dạy giỏi hay do bản thân môn võ hay do không khí thân thiện tại võ đường cùng các bạn tập khiến tớ có cảm giác ấy. Về triết lý cua Ki-Aikido, tớ sẽ giải thích thêm cho ấy hiểu trong thời gian tới. Hiện tại tớ vẫn còn đang tìm hiểu về nó.”

Và tôi nghĩ là tôi còn cần thêm thời gian nữa mới có thể giải thích rõ ràng hơn cho bạn của mình về Ki-Aikido. Nhưng hiện tại, tinh thần của tôi hoàn toàn ổn định.

Tôi lại có thể bắt đầu một ngày làm việc mới mà không cần phải lên dây cót tinh thần bằng cách chạy trên treadmill mỗi sáng nữa. Mỗi một buổi rảnh rỗi là tôi lại háo hức tới lớp tập, để được học những đòn thế mới, để gặp các bạn tập, dù gương mặt còn xa lạ nhưng cảm giác đã hết sức thân quen.

Tôi nghĩ Ki là con đường tôi về nhà, nơi tôi không phải lo lắng, nơi tôi cho phép tôi có những hành động hay suy nghĩ kì quặc, nơi tôi được tiếp thêm năng lượng để bắt đầu những dự định mới. Giống như ngôi nhà của bố mẹ tôi vậy.

Cảm ơn nhé!

Bài viết tương tự

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS09: Vũ Minh... Năm 2012 tình cờ, khi đi học nghề ba tháng miễn phí thiết kế đồ họa vi tính mà tôi biết đến môn võ N...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS26: Mai Cho... Vốn là một đứa có tính cách mạnh mẽ, cá tính như nhiều người nhận xét và bản thân cũng tự nhận thức ...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS10: Nguyễn ... Đã định không tham gia viết bài, vì trình viết văn của mình còi. Tuy rằng cũng có lúc cảm xúc trào d...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *