Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS20: Đinh Thị Thuỳ Linh

Khi được nhắn nhủ dụ dỗ “em ơi viết một bài ủng hộ cuộc thi đi nhé”, trong đầu mình hoàn toàn không hề có một ý tưởng nào, và cũng không biết là đứa ngắn văn ít chữ như mình có thể viết cái gì, nhưng mình vẫn nhận lời, vì mình rất yêu lớp Ki và rất quý mọi người. Với cả, từ hồi đi học Ki mình đâm ra liều mạng tin người, ai bảo làm gì cũng gật, rồi cứ thế mà trải nghiệm thôi.

Lần đầu biết tới dojo cũng vậy.

Nghe một chị gái mới gặp 2 lần bảo qua fb là đi tập Ki hay lắm, nhẹ nhàng thả lỏng y như múa mà hay hơn yoga nữa, thế mình ngay lập tức đăng ký đi tập thử. Lò dò bước vào dojo được 2 phút thì thầy đứng lớp đưa cho bộ võ phục bảo mặc đi rồi vào khởi động, mình thấy hơi kì kì nhưng vẫn ngoan ngoãn đi thay xong vào đứng chính giữa lớp tập theo mọi người.

Dù trước khi đến phòng tập, mình không hề tìm hiểu trước về Ki-Aikido, không tưởng tượng, không kì vọng một cái gì hết, nhưng vẫn không tránh khỏi vài chút hụt hẫng, vì võ quái gì mà kì lạ vậy, chẳng cho người ta động tay chân xương khớp gì cả, thầy cứ đứng xoay xoay xoắn xoắn vài cái là người kia đã ngã lăn ra sàn rồi. Rõ là diễn, rõ là mị dân. Đoán vậy xong mình vẫn đăng ký đi tập chính thức, vì võ phục màu trắng đẹp, dojo đẹp, giàn hoa giấy ngoài cửa sổ siêu đẹp, bạn tập nhiệt tình đáng yêu, còn thầy tâm huyết nhưng nói nhiều thứ lan man quá mình chả nhớ được gì, không quan tâm lắm.

Sau gần một năm đi tập, nhiều lúc mình vẫn nghe không hiểu các thầy đang nói cái gì (dù có quan tâm rồi), bị thầy đánh ngã xong vẫn u u mê mê không biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng nhờ vào những lời mộng mơ các thầy hay giảng và những thói quen tốt được rèn giũa Ki test thường xuyên trên thảm tập, cuộc sống hàng ngày của mình dần dần tích cực hơn.

Mình vốn là đứa làm mọi việc theo cảm xúc, từ nấu ăn rửa bát quét nhà tới nói chuyện với bồ, không có hứng là mình không làm được. Nhưng thật may khi mình vận động rất kém, học đòn thế rất dốt nhưng vẫn có thể nhớ lời thầy nhắc nhở “relax, relax” để nhận biết được mình đang căng thẳng ở đâu, sau đó dừng lại một nhịp, cười một cái, thở-có-Ki vài cái, thư giãn tinh thần, thả lỏng cơ bắp, vậy rồi tự nhiên mình có thể hoàn thành cái cần làm, và hoạt động liên tục cả ngày cũng ít khi thấy mệt.

Thả lỏng là một khẩu quyết vô cùng quan trọng trên sàn tập của tụi mình, không thả lỏng là không học được một cái gì hết nha.

Rồi từ khi nghe thầy dạy “tập trung không có nghĩa là chỉ biết tới việc duy nhất mình đang làm và quên hết mọi thứ xung quanh”, mình có thể vừa đứng tập ở một góc lớp, vừa biết bồ mình đang cầm tay ai ở góc đằng kia. Đấy là mình tu luyện còn non kém chứ mấy người đai nâu đai đen ở dojo, chỉ cần liếc mắt là biết ai đang có vấn đề, lướt qua vài cái tương tác ở fb là biết ai đang sầu chi ai đang vui gì.

Thật sự rất ghê gớm..

Rồi mỗi khi thấy trong đầu đang nhen lên một vài suy nghĩ tiêu cực, muốn gào muốn mắng muốn nổi điên lên với ai đó, mình nhớ lại lời thầy, rằng người đối diện giống như tấm gương, mình biểu hiện cau có khó chịu hay sợ sệt hoang mang hay vui vẻ dễ thương thì người ta cũng sẽ đáp lại y chang thế. Người có Ki là người mang tâm thế chủ động, không bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của người khác, và là người làm chủ cuộc chơi. Vậy đó, chẳng dại gì mà không cười ngu ngơ giữ hòa khí, xoay qua xem người ta đang nhắm tới cái gì trước đã rồi muốn lái đi đâu thì lái sau, nhỉ?

Ủa viết tới đây tự dưng mình không biết viết tiếp như nào nữa. Mấy hôm nay mọi người lần lượt gửi bài, mình đọc tất, bài nào cũng đẹp, bài nào cũng thú vị. Định ngồi tự ti về câu chữ của bản thân rồi giấu biệt bài đi như hồi nọ nhưng lại nhớ có senpai dặn mình rằng hãy lắng nghe và chấp nhận chính mình, chấp nhận thực tại trước đã, cứ tự nhiên thôi đừng gò ép gì cả.

Vậy nên giờ mình dừng viết, gửi bài, đồng thời gửi lòng biết ơn tới vũ trụ, tới những người thầy bao dung hiền hậu, những người anh người chị nhiệt tình đáng mến và những người bạn đồng Ki xàm xí thú vị đã giúp thế giới của mình ngày càng rộng lớn tươi vui ạ :”)

Bài viết tương tự

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS29: Nhunghn... Viết gì cho cuộc thi?Viết gì cho cuộc thi khi nếu viết, mọi thứ sẽ mang một màu sắc trầm buồn và...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS03: Đ... Xin chào các thành viên trẻ và không trẻ, tóm lại là toàn bộ thành viên của CLB Ki Aikido Hà Nội! ...
Ki-diary #4: Hết gạo – Chia sẻ thành viên CL... Ki-diary Day 04: Hết gạoHồi trước mình có xem phim Zen, nói về thiền sư Dogen của Nhật Bản....

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *