Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS22: Zer0

Dòng chảy

Ngày xưa, có một kiếm sĩ lang bạt khắp vùng miền Đông, chuyên tìm đến các đạo đường nổi tiếng và thách đấu để hoàn thiện thêm kỹ thuật của mình. Chỉ trong 5 năm, nhiều đối thủ bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của anh, và anh trở thành kiếm sĩ bất bại nổi tiếng khắp vùng. Khi không còn đối thủ, anh trở về quê nhà, không mở võ đường mà rút vào trong rừng, tự luyện kiếm với cỏ cây, sông suối.

Nhiều năm sau, tới một ngày nọ, có một kiếm sĩ khác từ miền Tây, cũng cùng mục đích với anh, đã lang bạt khắp nơi và sống sót sau những trận tử chiến để hoàn thiện kỹ thuật của mình. Vì thế gian này không thể tồn tại 2 người cùng mang danh “bất khả chiến bại”, nên vị khách miền Tây này không ngại đồi núi trắc trở, đã tìm tới tận cốc mà kiếm sĩ miền Đông trú ngụ, xin thách đấu. Kiếm sĩ miền Đông nhận lời, hẹn tới khắc 1 hôm sau, trận huyết chiến sẽ được diễn ra.

Đêm hôm đó, kiếm sĩ miền Đông không tài nào chợp mắt nổi, trong tâm hồn anh đang xao động một điều gì đó. Không, anh không hề e sợ vị khách miền Tây kia. Nếu anh yên bề gia thất, thì vị kia cũng chỉ đáng tuổi con anh bây giờ. Thậm chí, trong đầu anh còn hình dung rõ đường kiếm của mình, vào thời khắc nào, sẽ xả đôi người của đối thủ từ xương quai xanh bên trái xuống phần bụng bên phải. Trận đấu sẽ kết thúc trong vòng 1 tiếng vỗ tay. Vậy mà trong tâm anh vẫn bất an, không rõ vì điều gì.

Nằm trằn trọc tới canh 3, anh quyết định rằng nếu đã không thể ngủ được thì chẳng cố dỗ giấc ngủ mà làm gì. Ngọn núi bên kia có một ngôi chùa, trong chùa có một vị sư đã từng cưu mang anh từ hồi còn mồ côi cha mẹ. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày từ biệt chùa và đi theo con đường một kiếm sĩ, anh chưa từng gặp lại thầy. Đêm nay có lẽ là dịp đó chăng? Anh lập tức đi ra khỏi cốc và hướng thẳng đến ngọn núi kia.


“Khắc 1 ngày mai con sẽ đấu?”

Im lặng

“Con có hiểu rằng con rất mạnh. Dù gì thì con vẫn thắng được anh ta chứ?”

Im lặng

Ngọn đèn leo lét, hắt lên vách hai cái bóng, một già, một trẻ ngồi lặng yên trong đêm tối. Anh cảm thấy mình đã tĩnh tại trở lại khi ngồi bên vị thầy già, thời gian như ngưng lại bên thềm. Đoạn, vị thầy cất lời:

“Giờ đã là canh 5, nếu đi theo đường cũ, con không thể về kịp trận đấu. Vậy hãy dùng chiếc thuyền của ta mà chèo sang sông, sẽ tiết kiệm một nửa đoạn đường.”

Trước khi đi vào, vị thầy có quay lại và dặn anh thêm một câu cuối:

“Ta quên dặn, để sang được bờ bên kia, con sẽ phải chèo qua một đoạn ghềnh nước chảy rất xiết. Thế nhưng tất cả những gì con cần làm, là dừng lại ở phía đầu mũi thuyền mà thôi.”

Anh không hiểu thầy nói gì, nhưng vẫn cúi đầu từ biệt. Cả hai đều hiểu rằng đây sẽ là là lần cuối còn gặp nhau.

Trời đã tờ mờ sáng, in bóng anh và con thuyền đơn độc trên mặt nước phẳng lặng. Xung quanh chỉ có tiếng gió, mái chèo khua nước và tiếng ếch kêu ven sông. Anh bỗng thấy núi rừng này thật đẹp và yên bình. Anh nhận ra mình và núi rừng hoà vào làm một, anh cũng thấy yên bình.

Đáng lẽ ra, con người ta cứ vậy mà yên ổn, nếu họ không nghĩ mình là một ai đó khác biệt. Họ tách mình khỏi mọi thứ xung quanh, đi đây đi đó, làm những việc này việc nọ để làm dày thêm bản ngã của mình. Thế rồi họ co cụm lại thành một hợp thể, gói gọn bên trong cái thân xác nhỏ nhoi này. Họ vạch ra lằn ranh giữa những gì bên trong thân xác này, là cái CỦA TÔI, và những thứ bên ngoài thân xác này (hay toàn bộ thế giới còn lại) là cái KHÔNG PHẢI CỦA TÔI. Rồi tranh giành, chém giết, tìm kiếm phồn hoa nơi phố thị, thu vén cho cái CỦA TÔI đó. Trong trận quyết đấu, một người sẽ ngã xuống lưỡi kiếm của một người, và vinh quanh dành cho người còn lại. Những thể chế này đến thể chế nọ. Hết những kiếm sĩ vô địch thiên hạ thời đại này đến thời đại khác. Thế nhưng sau cùng, những thể chế cũ luôn sụp đổ và thể chế mới mọc lên thay thế, các kiếm sĩ vô địch thiên hạ, sau cùng cũng đều chết cả và họ chỉ còn là một cục đất vô hại nằm bên lề đường, y hệt những nạn nhân phải bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của họ. Sau tất cả, mọi thứ còn lại gì?

Chẳng gì cả!

Trong lòng anh trống rỗng. Đoạn, có một con chuồn chuồn đỏ từ đâu bay tới và đậu lại mũi thuyền.

Thuyền vẫn trôi, tiếng khua nước vẫn đều đều vang bên mạn thuyền, hoà lẫn với tiếng nước đổ của đoạn ghềnh phía xa xa. Nhưng con chuồn chuồn vẫn đậu ở đó, nó chỉ đơn giản là nghỉ ngơi.

Khắc 1 đã tới, mặt trời ló rạng phía đằng đông. Ở dưới chân cốc, kiếm sĩ miền Tây đã đến tự khi nào. Hắn đang ngồi trên một phiến đá, buông một chân xuống lắc lư. Trong đầu hắn cố hình dung địch thủ của mình sẽ tới trong bộ dạng nào, sẽ xuất phát từ tư thế thủ nào, thời khắc kiếm tuốt ra khỏi bao vào lúc nào, chém theo đường nào, và hắn sẽ né phát chém, rồi kết liễu đối thủ ra sao.

Thế rồi khắc 2 đã tới, kiếm sĩ miền Đông mãi vẫn chưa thấy đâu, hắn bồn chồn.

Khắc 3, mặt trời đứng bóng, hắn hết kiên nhẫn, quyết định đi lùng để chém chết cho bằng được tay kiếm sĩ thất hẹn vô liêm sỉ kia mới thôi. Sau một hồi lâu, hắn đi dần về phía ven sông và phát hiện ra phần còn lại của xác con thuyền đã bị vỡ tan thành nhiều mảnh, đang mắc kẹt giữa một mỏm đá. Trên thuyền không thấy người, chỉ thấy chuôi kiếm gãy nằm lại trên xác thuyền, trên chuôi kiếm có khắc tên của tay kiếm sĩ miền Đông. Một kiếm sĩ không bao giờ để mất đi thanh kiếm của mình. Mất kiếm nghĩa là mất mạng.

Hắn cầm chuôi kiếm lên, tẩn mẩn nhìn một hồi lâu:

“Vậy là đối thủ lớn nhất của ta đã chết. Bây giờ ta sẽ đi đâu?” – hắn nghĩ.

Đoạn, hắn quăng chuôi kiếm ra giữa dòng nước, rồi ngao ngán bỏ đi.

Một con chuồn chuồn đuôi đỏ từ đâu bay đến, đậu lên trên mũi thuyền đang nằm chỏng chơ bên mỏm đá.

Hết truyện.

—————————-

Lời bình của người viết:

“Đây là câu chuyện lấy cảm hứng từ quá trình tập Ki-Aikido của tôi. Tôi là ai, đai trắng, đai màu, hay có đẳng, đã tập lâu hay chưa không quan trọng. Vì tôi có niềm tin rằng mặc dù tôi là ai và bạn là ai, rốt cuộc chúng ta sẽ gặp nhau phía cuối con đường, và vì vậy tất cả chúng ta đều trở thành một, không phân chia.

Nếu bạn đang tìm kiếm một môn võ để tự vệ hay chiến đấu hiệu quả nhất, có rất nhiều sự lựa chọn cho bạn bên ngoài kia. Nếu bạn muốn đi theo con đường bất bạo động, muốn tìm một con đường rốt ráo để giải quyết những vấn đề thường nhật trong cuộc sống, tìm sự yên bình trong tâm hồn hay sự tự do nhất định nào đó, rất có thể Ki-Aikido là dành cho bạn.

Tập luyện chuyên cần, bạn sẽ dần cảm nhận ra cả cuộc sống này là một dòng chảy (Ki). Mọi thứ lên, mọi thứ xuống, sang trái, sang phải, lúc thì hỗn độn đến mức đảo điên, lúc thì yên bình đến mức nhàm chán. Thế nhưng vì nó là một dòng chảy, nên sau mọi chuyện đến rồi đi, nó vẫn tiếp tục chảy. Sẽ là sai lầm nếu bạn cố tìm cách cưỡng bức hay ngăn chặn dòng chảy đó để thoả mãn theo ý mình. Có biết bao dòng chảy trên đời này mà bạn không thể cản nổi?

Tay bạn bị đứt, và máu chảy

Trời nóng, và bạn đổ mồ hôi

Trời rét, và nước đông thành đá

Đội tuyển Đức vô địch 2014, và bị out từ vòng loại 2018

Bạn yêu nồng cháy một người từ thuở ban đầu, và tình cảm phai nhạt dần theo thời gian.

Bạn có tuổi, và da bạn trùng xuống

Một ngày, mẹ bạn sẽ rời bạn đi vĩnh viễn, và bạn không thể ngăn được bà ra đi.

Bạn muốn ngăn dòng chảy. Bạn không ngăn nổi, và bạn tự làm mình đau khổ.

Tất cả những thứ bạn có thể làm, là hoà làm một với dòng chảy đó. Khi ở trong dòng, bạn thấy rằng nó không còn chảy nữa. Hay nói cách khác, ngay khi bạn quyết định hoà làm một vào dòng, dòng chảy đã dừng lại đối với bạn.

Sau cùng, bạn sẽ nhận ra vũ trụ vạn vật này cũng chỉ là một mà thôi. Và tất cả cô đọng lại thành một chữ duy nhất – gọi là Ki.”

 

Bài viết tương tự

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS17: Triệu Q... Được rất nhiều anh chị em đồng môn thúc đẩy và thế là tôi lại bị dụ dỗ ngồi viết những dòng này để d...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS10: Nguyễn ... Đã định không tham gia viết bài, vì trình viết văn của mình còi. Tuy rằng cũng có lúc cảm xúc trào d...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS16: Nguyễn ... Bài viết: Tôi đã đến với Ki Thành Công như thế nào? Vốn cũng có đam mê và nghiên cứu võ học từ thời...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *