Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS26: Mai Choé

Vốn là một đứa có tính cách mạnh mẽ, cá tính như nhiều người nhận xét và bản thân cũng tự nhận thức được và rất thích thể thao, đặc biệt là võ thuật, mình đã thử trải nghiệm luyện tập vài môn như võ cổ truyền, Karatedo hay thậm chí là một nhánh khác của Aikido chứ không phải Ki-Aikido ngay từ khi còn đi học cấp 2.

Tuy nhiên do một vài lí do như các kì thi cử và công việc, học hành bận rộn nên mình đều bỏ dở giữa chừng khi mới chỉ tập luyện được một vài năm. Ngoài ra, một nguyên nhân khác mà mình nghĩ rằng đó là nguyên nhân chính cho việc từ bỏ các môn võ này mặc dù mình đã cố gắng luyện tập rất chăm chỉ. Đó là mình có thể trạng nhỏ bé và sức thì quá yếu. Do đó, sau một thời gian luyện tập, mình đạt tới một cái ngưỡng là chẳng thể tiến bộ được nữa do các đòn đánh của mình đều có lực rất yếu so với đối thủ. Nói túm lại thì mình thấy mình không hề phù hợp.

Bẵng đi một thời gian bận rộn với công việc với cường độ lớn từ 8 giờ sáng cho tới 8 giờ tối với một tư thế sai rất sai, mình mắc hội chứng đau mỏi vai gáy. Một hiện tượng mà hầu hết dân văn phòng đều bị, và mình nhận ra rằng các bậc tiền bối của mình đều mắc một trong các bệnh nghề nghiệp về cột sống, đĩa đệm… Có những ngày mà buổi tối về mới ăn được nửa bát cơm mình phải buông bỏ để lên giường nằm thư giãn để cho vai gáy trở lại trạng thái bình thường. Mình nghĩ thôi chết rồi, mình mới đi làm được có 2-3 năm thôi mà đã thế này, chắc vài năm nữa vào viện nằm dài ngày theo các tiền bối mất. Xong lại tiền kiếm bao nhiêu đổ hết vào chữa bệnh thì lỗ chứ chả hòa nữa.

À quên mất chưa nói, mình là một nha sĩ. Và công việc của mình cả ngày hầu hết “cắm mặt” vào “miệng” của những người khác. Với một không gian nhỏ hẹp như vậy, mình thường xuyên phải tìm mọi cách (bao gồm cúi đầu, còng lưng, nghẹo cổ..) để quan sát được từng chiếc răng hoặc từng cái lỗ sâu bé tí tẹo tèo teo tầm 1-2mm chẳng hạn, và còn nhiều nhiều thứ bé xíu như thế nữa trong miệng của họ. Thế là tất lẽ dĩ ngẫu, chỉ sau một thời gian ngắn làm nghề mình dính “chưởng”.

Mình đã thử đi tập Yoga, vì nghe nói nó rất tốt cho việc thư giãn và điều chỉnh cơ xương khớp một cách tự nhiên. Thế nhưng, một đứa tăng động như mình chẳng thế hợp được với Yoga. Mình nhanh chóng từ bỏ sau 2 tháng nỗ lực uốn dẻo, chồng chuối các kiểu.

Cuối cùng, mình tìm cách quay lại với võ thuật. 

Mình rảnh một vài buổi sáng trong tuần nên lên mạng tìm chỗ tập Aikido, vì vẫn thích mấy trò bẻ khớp (vẫn đậm chất bạo lực) và hình ảnh bộ Hakama tung bay mỗi lần quật ngã đối phương (sống ảo ý). Mình chủ yếu tìm mấy võ đường gần nhà hoặc gần chỗ làm để đi tập cho tiện đường thì thấy mỗi Ki Aikido Hà Nội có lớp buổi sáng thứ Ba và thứ Năm, thế là đăng kí thôi. Chứ chẳng biết Ki là gì đâu, còn chả để ý cơ, cứ tưởng đó là tên câu lạc bộ như bao nơi khác thôi.

Đi tập buổi đầu đang rất máu chiến chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để ngã nổ niếc, bẻ khớp khiếc các kiểu thì ai dè món đầu tiên được dạy sau khi khởi động là cách “đứng” ạ.

Hơ hơ chuyện gì xảy ra thế, vài bữa sau lại được dạy cách “ngồi” nữa ạ. Thêm vài bữa tiếp được dạy cách “đi”. Ơ chả thấy võ vẽ oánh nhau đâu.

Thế cơ mà mình lại hết luôn cả chứng đau vai gáy mới hay chứ. Và rồi mình hiểu được thêm Ki là gì, Ki giúp ích được gì cho công việc của mình (mình biết cách làm thế nào để có tư thế tốt khi ngồi và làm thế nào để vẫn có thể quan sát được tốt nhất), giúp mình thuần tính hơn (không còn nghĩ đến phải thắng khi oánh nhau với người khác nữa), không còn phải lo đến việc phải dùng sức để thực hiện các đòn thế nữa vì mình đã có Ki rồi, vì Ki thực sự mạnh hơn sức mạnh cơ bắp rất nhiều.

Mình ngộ ra một điều rằng khi bạn có Ki rồi thì bạn cũng chẳng còn cần phải lo lắng việc phải đối phó với người khác thế nào nữa đâu vì bạn đã hành xử một cách rất có Ki rồi mà.

Kết lại thì đối với mình, đây là nơi mà mình tìm thấy một khía cạnh khác của bản thân, giúp mình hiểu rõ hơn về chính con người mình, cảm thấy tĩnh tại hơn, còn những điều sâu sắc hơn về triết lý của Ki vào cuộc sống thì mỗi người sẽ cảm nhận khác nhau qua trải nghiệm cuộc sống.

Hi vọng mình sẽ được chia sẻ thêm với mọi người trong các buổi tập tại Ki Aikido Hà Nội nhé!

Bài viết tương tự

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS14: Nguyễn ... Này là chuyện học Ki rất lời...Mình đi học Ki được gần một năm, ấy thế mà giờ nếu có người h...
Tĩnh trong động – Chia sẻ thành viên CLB Ki ... Tĩnh trong động (Cảm nhận của một thành viên Ki Aikido Hà Nội)Hôm nay Quang Anh sensei có giảng...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS15: Trần Th... Ban đầu đã nhất định không viết lách gì hết để thể hiện là mình không ham hố giải thưởng. Nhưng ngườ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *