Liên hệĐăng ký tập

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS28: Dương Minh Phương

Bắt đầu hành trình Ki.

Những ngày đầu năm 2016, thông qua giới thiệu (suốt từ năm 2014) của một người bạn làm cùng công ty, mình đã đến dojo Thành Công, CLB Ki-Aikido Hà Nội.

Khi đó, mình còn chưa có tí khái niệm gì về Ki, và cũng không biết, cũng không quan tâm chữ Ki đứng trước chữ Aikido có ý nghĩa gì.

Chỉ biết đơn giản: đây là môn võ Aikido.

Đoán rằng đó là môn võ không thiên về đấm đá, không dùng sức mạnh trấn áp đối phương. Mà chỉ tìm cách né đòn, bảo vệ bản thân mình.

Nghĩ bụng chắc cũng hợp với mình, vì mình vốn không thích đánh nhau.

Rồi khi nghe về Aikido, mơ mộng tập xong sẽ giống Đoàn Dự, nhân vật trong Thiên Long Bát Bộ. Dùng Lăng ba vi bộ mà tránh né vèo vèo vèo.

Chạy thật nhanh mà không ai đuổi kịp ))))

Một lý do khác mà mình đi tập vỗ lúc đó là để thay đổi bản thân, thay đổi tính nhút nhát, gặp người lạ thì khép mình, không dám nói chuyện với con gái.

Ở thời điểm đó, với mình, học môn võ nào cũng được.
Lý do mình chọn học Ki-Aikido rất đơn giản. Vì ở đó, có thằng em (từng) làm cùng công ty nó cũng tập.

Có người quen ở đó, chắc đỡ bị ăn đòn hơn là 1 mình đi đăng ký vào một lớp nào đó mà không có ai quen biết.

Và mình đã bén duyên với Ki-Aikido như thế đó.

Trước khi đi tập, ở nhà mình đã nghĩ, đứng dạy ở võ đường chắc kiểu gì cũng là 1 thầy già, râu tóc bạc phơ. Chắc phải cỡ Trương Tam Phong.

Hôm đầu tiên đến dojo sớm 20 phút (học sinh mới mà), đứng ngoài phòng tập, nhìn tấm poster dán trên tường, thấy hai sensei mặc váy đen đang đánh đòn.

1 thầy mặt nghiêm nghị, sát khí đằng đằng, nhìn vào đã thấy sợ rồi.
Nghĩ bụng chắc đây là 2 đại đệ tử của thầy râu tóc bạc phơ trong trí tưởng tượng của mình. Chẹp.

Đến lúc gặp 2 sensei, cảm nhận của mình là: 2 thầy trông trẻ thế. Trông cũng hiền hiền. Chả giống trên poster gì cả.
Các thầy cười nhiều, nói chuyện nhẹ nhàng, ôn tồn, từ tốn. Không ra vẻ trịch thượng. Không có vẻ gì là đáng sợ cả.

Chợt nhớ lại lời thằng em mình nói: Anh cứ đến dojo đi, rồi nói là em đến xin đăng ký tập, là mọi người sẽ ra hướng dẫn anh thôi mà. Mọi người ở đó vui vẻ lắm.
Hồi nó nói câu đó, mình chả tin. Cứ nghĩ là đến võ đường, xin đăng ký tập, làm người mới, không cẩn thận bị đánh cho thì khổ thân…

Tập một thời gian, điều níu kéo mình ở lại, đi theo Ki-Aikido không phải là võ, mà là đạo.

Mục đích luyện tập của mình thay đổi. Không phải đi tập võ để tìm cách khống chế, quăng quật rồi đánh sml người khác nữa.

Mà giờ đây, mình đi tập võ để đối diện với bản thân, giống như soi gương vậy. Học cách lắng nghe cơ thể mình và của bạn tập.

Học cách chủ động và bình tĩnh trong mọi tình huống.
Những hôm đi tập, thích nhất là được ngồi nghe sensei giảng:
“Khi đã làm một việc gì đó, thì nên toàn tâm toàn ý”
“Mọi thứ hãy để chuyển động một cách tự nhiên. Nếu cố gắng gò ép, dùng sức mạnh để làm đối phương dịch chuyển, cả hai đều sẽ cảm thấy khó chịu và tự làm đau mình. Thay vì gò ép, hãy lắng nghe đối phương, hiểu đối phương muốn gì, đứng trên lập trường của đối phương, nhìn cùng 1 hướng, từ đó mới dịch chuyển được.”

Chỉ nghe những câu nói, những nguyên lý cơ bản đó thôi, mà thấy thông suốt được bao nhiêu điều, nhất là trong chuyện tình cảm.

Những mẫu thuẫn thường ngày, những bực bội, khó chịu hàng ngày chẳng phải phần lớn đều đến từ việc chưa đứng trên lập trường của đối phương hay sao?
Mâu thuẫn giữa cha mẹ và con cái, mâu thuẫn giữa sếp và nhân viên…
Những bực bội, khó chịu hàng ngày mà mình nhận lấy, đều không phải do bản thân mình đang gồng cứng, cố gắng ép buộc mọi thứ phải theo ý mình hay sao?

Nếu tĩnh lại một chút, extend Ki, nhìn nhận lại vấn đề. Mọi thứ có thật tệ như vậy không?
Nếu thật sự đã rất tệ rồi thì việc mình lo lắng cũng không thể khiến mọi thứ khá lên được. Không thay đổi được hoàn cảnh thì thay đổi bản thân mình vậy.
Relax một chút, rồi cùng đón nhận khó khăn một cách toàn tâm toàn ý nào.

Vừa ngồi lắng nghe bài giảng của sensei, vừa ngẫm lại những việc đã xảy ra với mình trong thời gian vừa rồi.

Thấy mọi thứ theo một hướng nhìn khác.
Tươi mới hơn, tích cực hơn.

Tất nhiên, Ki không khiến khó khăn của mình giảm đi hoặc biến mất. Nhưng Ki giúp mình có đủ dũng khí và tâm thế để đối mặt với nó, một cách toàn tâm toàn ý.

Nhân nói đến chuyện relax, mình nhớ đến câu chuyện vui khi mình tập với anh Hùng những ngày đầu tiên.
Lúc đó tập đòn thế, anh Hùng sensei bảo mình nguyên văn như sau:
“Em hãy cố gắng thả lỏng ra…. Ơ, mà thôi, em đừng cố gắng. Cố gắng là mất tự nhiên rồi. Chỉ là thả lỏng thôi” )))

Đem Ki áp dụng vào cuộc sống. Nhận thấy cuộc sống đã có thay đổi, dù chỉ là từng chút một. Bắt đầu từ góc nhìn của bản thân mình.

Trước giờ, đứng dưới góc độ nhân viên, đi làm công ăn lương, hầu hết có mọi người (bình thường) đều có thái độ sợ sếp.
Sợ đến độ là mỗi lần họp hoặc có sếp đứng cạnh, chỉ mong sếp đừng có hỏi gì đến mình. Với thái độ đó, mình chắc chắn rất nhiều người lắp bắp, ú ớ không trả lời được. Hoặc trả lời với câu trả lời không phải tốt nhất.

Nguyên nhân của vấn đề này, có thể do mọi người sợ mình trả lời sai sẽ bị sếp đánh giá, sợ sếp sẽ hỏi những câu mình không biết hoặc sợ cái uy (Ki) của sếp.
Do sợ như thế, khiến nhất điểm chạy hết lên đầu, không giữ được bình tĩnh, khiến cho đầu óc không thể suy nghĩ được gì cả.
Thành ra, sợ bị sếp đánh giá thấp lại thành ra bị đánh giá thấp thật.
Do đó, thay vì sợ, mình thay đổi bản thân một chút. Chủ động trả lời.

Nếu sếp hỏi một câu khó quá, đằng nào cũng không trả lời được, thì cũng sẽ trả lời không được theo 1 cách có Ki nhất: “Vấn đề này em chưa nghiên cứu đến, em sẽ tìm hiểu và trả lời sếp vào x giờ, ngày abcd.

Chắc chắn, với câu trả lời đó, sếp sẽ đánh giá cao nhân viên này hơn một người không biết nhưng trả lời vòng vo, hoặc trả lời một cách ú ớ.

Đem sự chủ động và toàn tâm toàn ý vào đời sống hàng ngày, các mối quan hệ và cuộc sống của mình trở nên có Ki hơn rất nhiều.

Mỗi ngày lắng nghe cơ thể mình một chút, cảm nhận từng hơi thở, từng bước chân. Chính là đã có Ki hơn rồi.

Hy vọng mọi người đều sẽ tìm thấy ý nghĩa của Ki với bản thân mình và áp dụng được Ki trong đời sống hàng ngày. Để mỗi ngày, cuộc sống của chúng mình đều có Ki hơn.

Bài viết tương tự

Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS04: N... Bài viết: In Ki We Trust Phải nói rằng ấn tượng đầu tiên của tôi về Ki-Aikido không được tốt đẹp lắ...
chậm lại một nhịp, tập Ki-Aikido có cái trò rất buồn cười. không cần biết bạn khỏe tới đâu, tư thế không vững, không ...
Vẻ đẹp của Aikido – Chia sẻ thành viên ̵... - Cái hay của ki aikido mà mình thấy -Tập ki aikido đc 2 năm, và đây là những cảm nhận của m...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *