Day 03: Những con sóng
*Tranh: “Sóng lớn” của hoạ sĩ Hokusai

1- Truyện 1: O Nami
Ngày xưa nước Nhật có một đô vật nổi tiếng biệt danh là O Nami (Sóng Lớn). Anh ta rất mạnh, ngay lúc bình thường cũng có thể đánh bại thày dạy võ của mình (cũng là người vô địch thiên hạ). Thế nhưng khi giao đấu với những đô vật khác giữa chốn đông người, phong độ của anh lại phập phù, có lúc thua cả một đô vật tầm tầm trong làng.

O Nami rất buồn chán, bèn quyết định lên núi gặp một thiền sư để xin một lời khuyên thông minh, để giúp O Nami khắc phục được điểm yếu này của mình. Hôm ấy, vị thiền sư chỉ bảo O Nami một câu:
“Giờ xuống núi cũng đã muộn. Chi bằng đêm nay con hãy ở lại trong chùa. Tên con là O Nami, vì vậy hãy ngồi và tưởng tượng mình là một con sóng lớn.”

Lúc đầu, O Nami chiều ý vị thiền sư nên cố nhắm mắt tưởng tượng, nhưng anh ta ko sao tưởng tượng ra nổi mình là một con sóng. Nhưng một hai tiếng sau, O Nami ngồi được yên, những con sóng bắt đầu hình thành, và anh nghe thấy tiếng sóng biển rì rào phía xa xa. Càng về khuya, con sóng càng mạnh, nó hất đổ bình đựng hoa trên bàn thờ và cuốn trôi những vật dụng trong phòng. Rồi cơn sóng cuộn lại thành con sóng cả, ko gì có thể kiềm chế lại được, ngay cả bức tượng Phật bằng đồng cũng bị sóng hất văng đi. Đến rạng sáng hôm sau, cả ngôi chùa trên đỉnh núi đã bị sóng cuốn trôi, chỉ còn lại O Nami vẫn ngồi tĩnh tại ở đó, với một nụ cười trên môi.

Từ đó trở đi, O Nami trở thành đô vật vô địch thiên hạ, và ko một ai có thể đánh bại được anh ta.

*Lời bàn: thiết nghĩ, nếu quên đi chuyện thắng thua, quên đi bản ngã mình, thì mới đạt được sức mạnh tự nhiên vốn có của mình.

2- Truyện 2: Juni-chan
Cuối tuần vừa rồi phòng mình tổ chức Year End party sớm. Xong chầu bia, cả phòng kéo nhau lên bar quẩy. Sau một hồi uống bia rồi mấy shot Tequila, mình nhận thấy một đồng nghiệp tên là Juni (mình thường gọi nó là Juni-chan. Con bé chắc cao có 1m50, người bé như que kẹo mút dở. Muốn biết “que kẹo mút dở” thế nào, mọi người cứ tưởng tượng ra con sâu đỏ trong phim hoạt hình Larva là ra) đã lê tê phê từ lúc nào.

Juni-chan nhoài người bám vào chiếc bàn tròn trong bar, đầu gục xuống bàn. Thấy bất ổn, mọi người mới đỡ nó dậy để đưa vào ghế ngồi nghỉ, nhưng ko tài nào…cậy được tay của Juni-chan ra. Càng cậy, cô bé càng bám rất chắc vào cạnh bàn, như thể chỉ có 1 cách duy nhất để gỡ cô bé ra là phải bẻ gãy những ngón tay yếu ớt kia. Trong thoáng chốc, mình chợt nghĩ:
“Kiểu này là nắm có Ki rồi.” colonthree emoticon

Juni-chan khóc toáng lên khi mọi người cố gỡ nó ra:
“Anh chị cho em vào bờ đi, em ko biết bơi. Anh chị cho em vào bờ …huhu” T_T

Mọi người quyết định ko cố gỡ tay của Juni ra, mà để một cô bé khác thì thầm vào tai Juni:
“Nào, anh chị đều ở đây. Mình vào bờ rồi, buông phao ra nào. Vào giường nằm nghỉ nào.”

Một lúc sau, Juni-chan buông tay ra khỏi bàn, ra ghế sau ngồi nghỉ. Mình nghĩ, thật may mắn cho tay lưu manh hôm trước giật sắc của cô bé này. Bởi hôm đó Juni-chan chưa uống đủ phê như hôm nay.

*Lời bàn: thiết nghĩ, nếu cái bản ngã mình lớn, nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm, mình sẽ có sức mạnh ko tưởng để bảo vệ bằng được cái bản ngã của mình.

Chúc mọi người ngủ ngon. Plus ki!

Tác giả: Hiệp Vũ

Leave a Reply