Liên hệĐăng ký tập

Ki trong đời sống Dojo – CLB Ki Aikido Hà Nội

Hôm rồi mình vừa nhận bằng San-kyu. Thật ra mình thi kyu từ hồi bầu hơn 7 tháng. Đợt thi đấy mang nhiều kỷ niệm đẹp với mình, chủ yếu là vì mình được thi lên đai cùng con gái. Vô tình thôi, nhưng con gái mình cũng tên là San.

Giờ thì San tròn 6 tháng, mình mới lết tới dojo nhận bằng. Như thông lệ hàng năm, mình lại viết một bài tự sướng trên facebook.

À thế là mình đã lên San-kyu, đã mặc hakama như các chị em rồi. Nhưng dạo này, khi đi tập lại, mình chỉ mặc võ phục bình thường và đeo đai trắng. Cái này là chuyện cá nhân thôi. Mình tự thấy mình chưa xứng đáng với chiếc đai xanh và hakama. Nói một cách giản dị, thì sau hơn nửa năm không bén mảng tới dojo, mình đã trả lại hết ráo những điều thầy dạy.

Giờ, mình học lại từ đầu. Bài học đầu tiên mình thấy rất thú, chính là bài học về “Ki trong đời sống dojo“.

Nếu có ai còn nhớ thì mình có từng bông phèng trên mạng về “Ki trong đời sống hàng ngày”. Đại ý là, không cần tới lúc phải bước chân lên thảm tập ở Ki Aikido Hà Nội thì chuyện tập Ki mới có ý nghĩa. Quan trọng là bạn có thể “giữ Ki” trong chính đời sống hàng ngày. Từ tư thế bạn đứng, cái cách bạn ngồi, lời bạn nói và điều bạn cư xử với những người xung quanh. Cuộc sống mới là võ đường lớn nhất và kỳ thi khó nhất mà bạn cần tham dự.

Nắm chắc chân lý cao siêu ấy trong tay, mình hùng dũng nghỉ đẻ hơn nửa năm trời. Tin rằng tuy nghỉ vậy chứ ta vẫn trau dồi Ki hàng ngày, không việc gì phải xoắn. Giờ chỉ cần cho đi tập lại là Ki ta “khuếch trương” ngay.

Nhưng không, buổi đầu rón rén bước chân trở lại thảm tập, mình ngã trước ngã sau như một em gái mới lớn, à quên, một em gái mới tập. Cơ thể nặng trịch, tay chân cứng đờ như đá. Đòn thế thì quên hết phéng, còn tinh thần thì tha hồ mà ngả nghiêng. Tập được mấy hôm về đến nhà đau điếng hết cả người.

Thú thật là mình hơi shock. Lý do là mặc dù ở nhà vậy chứ mình không hề là đứa lười vận động. Mình vẫn một mình cân hết cả con ranh 6 tháng và cái nhà, vẫn đi bộ, leo cầu thang các kiểu phăm phăm. Vẫn để ý và chiêm nghiệm về Ki trong từng hoạt động nho nhỏ đời thường. Lúc đánh răng, lúc giặt đồ, lúc rửa bát….

Vậy thì TẠI SAO???

À thì đơn giản là vì mình đã bỏ nhỡ đi một thứ. Ấy là Ki trong đời sống dojo. Nghĩa là nếu không lên dojo, thì làm sao bạn tập ngã trước ngã sau, làm sao mà munatsuki, mà katate kosadori, mà katadori ikkyo. Nếu không lên dojo, không có sensei, sempai và những bạn tập khác, làm sao bạn có thể trở thành uke hay nage. Và nếu không lên dojo, thì bạn sẽ không, hoặc rất khó, để được đặt trong một “khoảng không luyện tập thuần nhất”. Nghĩa là, trong lúc đó bạn không nghĩ về chuyện con đói hay con tè, nhà chưa lau hay bát chưa rửa, job chưa xong và deadline thì kề dao sát cổ. Nếu không lên dojo, làm sao bạn có cái cơ hội thả hết xuống những nỗi lo đó, và chỉ chú ý đến tập luyện thôi, đến bạn tập của mình thôi, đến cơ thể của mình thôi.

Và như mình đã nói. Cuộc sống là một võ đường quá lớn. Trước những cái quá lớn, ta dễ bị choáng ngợp, loay hoay và phân tâm. Nhưng dojo chỉ là dojo thôi – là một cái võ đường nhỏ hơn, chân chất thiệt thà hơn. Cái võ đường mà mỗi buổi bạn phải rất tranh thủ trong 2 tiếng đồng hồ để được lắng nghe và thực hành, được chỉ dạy và giúp đỡ, được học cách đi lại cho đúng, quỳ sao không mỏi, và hít thở thật thảnh thơi và nhẹ nhõm mỗi lần. Dojo be bé ấy còn đóng vai trò như một lời nhắc nhở, để mỗi ngày sau khi bước chân ra khỏi dojo, ta nhớ rằng quãng đường về nhà mình sẽ chạy xe “có Ki” hơn. Rồi buổi sớm mai thức dậy, mình sẽ đánh răng “có Ki” hơn, nói những lời “có Ki” hơn, đi đứng “có Ki” hơn, và yêu thương người “có Ki” hơn.

Nên bài học của một người đã thi tới kyu-3, đã nghỉ một khoảng thời gian đủ dài và đã quay lại dojo để tập, là chẳng có lời nào. Chỉ có một mong mỏi rất thực tế rằng muốn được tới dojo nhiều hơn, và đều đặn hơn. Muốn được tập luyện nhiều đòn thế, nhiều lần, với nhiều người hơn.

Để biết trân trọng hơn một nhân duyên lành, khi ngay giữa lòng Hà Nôi, lại có cơ hội được tập luyện ở một dojo “có Ki” đến vậy.

Nhược Lạc | 03.2018

Bài viết tương tự

Nơi võ đường cũng là giảng đường cuộc sống –... Lấy sự điềm tĩnh về tinh thần làm gốc, từ đó phát triển các tố chất bên trong, bao gồm vận động, thu...
Làm Uke trong Ki Aikido Làm uke khó lắm Phải đâu chuyện đùa Đòn thế của Aikido khác với các môn võ khác. Nếu bạn tập các m...
CÂU CHUYỆN TẬP VÕ – MÃI MÃI LÀ BAO XA ?... Một trong những câu hỏi Ki Aikido Hà Nội nhận được nhiều nhất là "sẽ phải học võ trong bao lâu", hay...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *