Liên hệĐăng ký tập

SỨC MẠNH CỦA NHỮNG ĐIỀU LẶP LẠI

Bạn có bao giờ cảm thấy phát ngán với việc những nghi thức, động tác, đòn thế thường lặp đi lặp lại trong mỗi buổi tập Ki-Aikido không?

Chẳng hạn như việc phải quỳ chào Shomen, quỳ chào Sensei, quỳ chào bạn tập đầu và cuối buổi tập. Chẳng hạn như việc phải thay dogi (võ phục), mặc và gấp hakama mỗi lần tới lớp.

Trong tập luyện cũng vậy, bạn có thấy chán việc phải tập đi tập lại tư thế đứng đúng, cánh tay không bẻ gãy, tìm lại Nhất Điểm, hay những đòn thế cơ bản như Katate Tenkan Kokyunage hay Katate Kosadori Kokyunage…?

Những điều đó diễn ra thường xuyên, thậm chí là mỗi ngày khi bạn bước đến dojo Ki Aikido Hanoi. Nhưng bạn có bao giờ tự hỏi vì sao cần làm vậy, hay chúng có ý nghĩa như thế nào chưa?

Tôi đã từng cảm thấy “ngán tận cổ” mỗi khi phải thực hành tư thế đứng đúng. Chỉ bởi vì tôi đã làm điều đó quá nhiều.

Cho đến một hôm khi đang đứng rửa bát, số lượng bát khá nhiều, và tôi bỗng nhận ra rằng mình không hề thấy đau lưng. Khi chú ý tới việc ấy, tôi cũng nhận ra rằng mình đang đứng trong một “tư thế đứng đúng” – cái tư thế mà tôi đã tập cả ngàn lần trên dojo tới phát chán. Tư thế ấy, bằng cách nào đó đã ghim vào não bộ của tôi, khiến cơ thể tôi tự động dàn đều lực lên bàn chân, thay vì dồn sức nặng về gót. Tư thế ấy, khiến cột sống và cổ gáy tôi vươn thẳng nhẹ nhàng. Tư thế ấy, giúp cơ thể tôi vừa thả lỏng, vừa vững vàng. Và nó mang lại một phần thưởng nho nhỏ, là đứng rửa bát lâu mà không ê ẩm cả người.

Tương tự như thế, khi tôi kịp nhận ra, thì việc cúi chào Shomen khi vừa bước vào dojo đã khiến tinh thần tôi phần nào thêm ổn định và nghiêm túc trước mỗi buổi luyện tập. Việc quỳ chào Sensei hay nói Arigatou Gozaimashita cũng giúp tôi thêm trân trọng và biết ơn mỗi cơ hội được tập Ki và mỗi người đang luyện tập cùng mình.

Việc mặc hakama, cẩn thận buộc từng vòng dây, xiết từng nút thắt, hay cái “lùng tùng vướng víu” của hakama nhắc nhở tôi về thái độ tập luyện, về tư thế, về trách nhiệm của một người sempai hướng dẫn mọi người. Cuối mỗi buổi nhận chiếc hakama từ Sensei của mình, việc cẩn thận xếp lại từng đường vải, vuốt phẳng từng nếp gấp, lại nhắc nhở tôi về tinh thần “tôn sư trọng đạo”. Hay giản đơn hơn, chỉ là một quãng thời gian ngắn, để an định lòng mình.

Việc tập luyện Ki-Aikido, suy cho cùng, không phải bạn đã tập bao lâu, cấp bậc nào, thuộc bao nhiêu đòn thế, mà nằm ở chính những việc nhỏ lặp đi lặp lại này. Sức mạnh của chúng nằm ở chỗ ăn sâu vào não bộ, ghi nhớ vào từng tế bào cơ thể.

Cho đến khi, mỗi hơi ta hít thở đều là một lần thực hành Ki-Breathing, mỗi chuyển động nhỏ như đi – đứng – nằm – ngồi đều là tư thế đúng, mỗi lời ta nói, mỗi việc ta làm đều đang “kết nối Ki” một cách trọn vẹn.

Đó là lúc Ki-Aikido thực sự trở thành một thứ gì đó “của mình”. Và khi đó, ta không cần tự hỏi khi nào thì mình “đi tập Ki” nữa, cũng không “ngán tận cổ” vì những điều đã cũ, nữa.

Bài viết tương tự

Làm Uke trong Ki Aikido Làm uke khó lắm Phải đâu chuyện đùa Đòn thế của Aikido khác với các môn võ khác. Nếu bạn tập các m...
Ki-Aikido trong đời sống hàng ngày – MS01: T... Thế là sắp tròn 3 năm kể từ ngày đi học Ki rồi đấy. (Tính theo tháng đến hôm nay là cũng tròn phết r...
Một vài kinh nghiệm nhỏ và quy tắc ứng xử khi đi S... Như 1 số lời đã quảng cáo thì Jason được may mắn đi khá nhiều seminar lớn nhỏ của các thầy. Nhân dịp...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *